Nữ Vương Hòa Bình, bên nhau những ngày.


Những cảm nhận về nhóm, khi đặt viết xuống ghi lại đôi dòng tâm sự về nhóm, chưa biết viết gì nhưng trên khuôn mặt tôi đã nở một nụ cười, một niềm vui hân hoan chen lẫn cả tự hào khi nghĩ về những tháng ngày phiêu lưu cùng nhóm. Gia đình Nữ Vương Hòa Bình thân yêu.
Mới hôm nào đó tôi còn ngơ ngác khi lần đầu lên nhóm, 43 Nguyễn Thông, hôm đó là ngày lễ tất niên. Lạ lẫm, rụt rè, gặp ai tôi cũng xưng anh xưng chị, ngay cả mấy em rất teen tôi cũng ‘một chị hai chị’, nghĩ lại mới thấy mình thật là ‘ngây thơ chất phác’. Nhưng với mấy anh chị Ban Điều Hành đời 8x thì khác, ui chao! Cùng tuổi mình mà sao trông họ ‘cận đát’ thế. Bây giờ nghĩ lại mới thấy ‘lưu luyến’ hơn cái chất ‘trẻ’ của mình ngày đó.
Ngày đó, sao tôi cứ phải viết ra những từ như là xa xôi lắm rồi, chỉ mới ba năm thôi mà, sao tôi cảm thấy đã ngấm chất gia đình NVHB lâu lắm rồi. Từ lâu đến nỗi tôi cứ cảm thấy như đó chính là cả quá khứ hơn hai mươi năm cuộc đời mình vậy. Có lẽ là như vậy thật, vì cứ mỗi lần theo một phản xạ tự nhiên, đôi lần trầm tư suy nghĩ về quá khứ, hình ảnh gia đình lại liên kết trí nhớ tôi với những ngày tháng, những kỷ niệm cùng nhóm. Có lẽ là như vậy thật, trước khi tham gia nhóm, tâm hồn tôi cũng chỉ như một đứa trẻ con mà thôi, nhưng bây giờ tôi biết mình đã thực sự trưởng thành hơn rất nhiều. Và không một điều gì khác, không một nơi nào khác mà chính là nhóm, nơi gia đình, nơi những người bạn đã vun vén và nâng đỡ tôi.
Những kỷ niệm cùng nhóm tôi làm sao kể hết, làm sao trải lòng cho hết nơi những ngày tháng trong gia đình. Tôi có nhiều chuyện để kể với bạn về nhóm, và ấn tượng in đậm trong lòng tôi hơn cả là những chuyến công tác xã hội, đặc biệt là đợt công tác Mùa hè xanh năm 2010. Ngay ngày đầu tôi đến với nhóm cũng là dịp liên hoan tất niên cuối năm, thánh lễ cầu nguyện cho các anh chị em tàn tật. Tâm hồn tôi đã thật sự xúc động vì thánh lễ hôm ấy. Lên Sài gòn mấy năm đi học, tôi cũng đôi lần thổn thức với hình ảnh những con người nghèo khổ, tàn tật lê lết trên những cung đường phố xá nhộn nhịp. Vậy rồi mọi chuyện đâu lại vào đấy, tôi còn phải tất bật cho việc học, việc làm thêm của mình , thời gian đâu mà nghĩ về họ. Nhưng hôm đó, tôi đã không chỉ là đứng nhìn nhưng đã được đụng chạm vào họ. Tôi dìu anh từ chiếc xe lăn ngoài cổng vào thánh đường tham dự thánh lễ, nụ cười rạng rỡ của anh khiến tôi như muốn thốt lên: Nữ Vương Hòa Bình ơi, xin người cùng đi với con. Vâng ngay từ giây phút đó, tôi đã ước ao được đồng hành cùng nhóm, được đi cùng mẹ NVHB.
Rồi thì thời gian cũng dần trôi qua, tôi cùng nhóm lăn xả mỗi chúa nhật với những chuyến picnic dã ngoại, những tuần sinh hoạt chuyên đề, những đợt công tác xã hội, để từ đây, nơi nhóm, tôi đã được đụng chạm đến tâm hồn những người anh chị em, nhóm đã thật sự khơi dậy trong tôi một tình yêu.
Và đặc biệt ấn tượng trong tôi hơn cả là Mùa hè xanh năm 2010, một mùa hè đã thật sự đánh dấu một sự trưởng thành lớn trong cuộc đời tôi.

Một tin nhắn, hai tin nhắn, rồi thì ba tin nhắn, mấy anh chị ban điều hành cứ ‘quyến rũ’ tôi tham gia. Tôi phải đắn đo, phải suy nghĩ nhiều lắm. với một sinh viên mới ra trường tôi háo hức chờ đợi từng ngày, từng ngày để được đi làm, để được tự do lập ngiệp, để được khẳng định bản thân và tôi thật sự không muốn đánh mất bất cứ một cơ hội hay hoang phí bất cứ một khoảng thời gian nào. Tôi phải bước vào đời ngay để bắt tay vào kế hoạch cho một hoài bão cuộc sống không chỉ là ổn định mà hơn thế nữa là sự thành đạt. Vậy mà không hiểu vì lý do gì (nếu không phải vì Chúa Thánh Thần thúc đẩy thì có lẽ do mấy chị ban điều hành xinh quá chăng? Ôi! Tôi không hiểu sao mình lại nông nổi như vậy nữa, cầu Chúa không phải là tôi đi mùa hè xanh chỉ vì mấy chị trong ban điều hành hay là vì cô nào trong nhóm :)) tôi đã tạm gác lại mọi toan tính công việc của mình để quyết định trải nghiệm một mùa hè xanh. Một mùa hè trọn vẹn đầy ý nghĩa đã khiến tôi hoàn toàn bị chinh phục, tôi đã hoàn toàn thay đổi trong những ý nghĩ thâm căn cùng cốt của mình.
Ngày trước tôi nghĩ phải làm gì đó cho vẻ vang, cho thành đạt. Trước đó tôi cứ nghĩ mình phải tự lập, phải làm việc cật lực, phải đánh đổi tất cả mọi sự để đạt cho mình được cuộc sống sung sướng thành đạt trong xã hội hiện đại này. Tôi đặt ra cho mình những mục tiêu, một năm sau tôi có cái này, năm năm sau tôi được cái kia…Trước đó tôi cứ hay thấy “khó ưa” những người đi tu mỗi lần có ai khuyên tôi chọn con đường này, những người mà theo tôi nghĩ thì họ ủy mị sợ hãi cuộc sống nên mới tìm đến chốn “không vương nợ đời” để được yên thân. Vậy mà những thái độ đó trong tôi đã hoàn toàn bị đảo ngược 180 độ khi được sống cùng gia đình trong những lần gặp gỡ nhau, những chuyến công tác xã hội và nhất là trong chuyến mùa hè xanh 2010. Nhìn các chị dòng Nữ Tử Bác Ái với đời sống hy sinh thầm lặng trong tình yêu Chúa, hết mực yêu thương chăm sóc những anh chị em bệnh tật và các em nhỏ nơi làng phong Dakkia, quả thật tôi đã không cầm được những giọt nước mắt chảy trong tâm hồn mình. Tôi dường như được mở đôi mắt để nhận ra được một cuộc đời hi sinh vì tình yêu Thiên Chúa nơi tâm hồn các chị, và hơn thế nữa tôi đã khám phá được thêm những hồng ân huyền nhiệm nơi Chúa Thánh Thần qua đời sống của các chị. Và tôi luôn tin rằng chính Thiên Chúa đã chữa trị cho tôi đôi mắt mù lòa của mình qua bàn tay của các chị, của gia đình NVHB.
Bây giờ không còn nhiều thời gian (chứ không phải tôi sợ các bạn nghĩ mình ‘cưa sừng làm nghé’ đâu :), tôi xin đính chính) để sinh hoạt cùng nhóm, nhưng trong lòng tôi mãi không quên được hình ảnh gia đình NVHB thân yêu. Có thể đó là một lời nói hình thức sáo rỗng nhưng chỉ những người đã từng trải nghiệm cùng nhóm mới có thể thấu hiểu và tri ân hết được những giá trị linh thiêng mà bạn, tôi, mỗi chúng ta đã gom góp nên. Những giá trị linh thiêng đó, bạn và tôi, chúng ta không quên được nhưng luôn hằn sâu trong tim một nụ cười, một niềm tự hào mỗi khi nghĩ về. Và chúng ta sẽ mang theo như một hành trình trong quãng đời này

(18/11/2012) 15năm kỷ yếu gia đình NVHB.net

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Thu xa xăm


Gió thổi từng cơn gió lào khô hanh kéo vi vu qua những hàng ngô xào xạc, cây mít bên hiên nhà cũng mảnh khảnh những cành khô cho gió lùa qua. Ban ngày ánh nắng mặt trời chiếu gay gắt, cái gió cái nắng của những ngày thu đông không một cơn mưa càng khiến thanh khô khốc khó chịu hơn. Ngày là vậy, nhưng khi trời về đêm, ngồi trước sân nhà trầm tư ngẫm nghĩ tôi không khỏi xúc động với khí trời lành lạnh, những đợt gió lùa lách qua những tán lá cây rung lên những âm thanh du dương hòa vào không gian tĩnh mịch như nâng dậy hồn tôi. Ngồi ngắm những đám mây trắng lọt thỏm giữa bầu trời trong xanh tôi không thể cầm lòng mà không viết đôi lời.
Chú mèo con khoảng một tháng tuổi, mẹ nó đã mất rồi, sáng nay nó còn nằm lừ đừ mệt mỏi liếm láp ánh nắng mặt trời hắt lên trên bộ lông nâu sẫm, đôi mắt đầy ghèn chẳng buồn đến những chuyện xung quanh, còn bây giờ cậu sà vào lòng tôi, quấn quýt như muốn được ôm ấp, được dựa vào để ấm áp hơn, để không còn cảm thấy cô đơn, thật tuyệt vời, dường như tôi hiểu được nỗi cô đơn của chú mèo nhỏ yếu ớt. khi tôi viết đến những dòng này, dừng lại ngẩng mặt lên tôi thở dài một hơi, lúc nào cũng vậy, khi suy nghĩ và viết đôi lời tôi lại cứ trầm ngâm nghĩ về cuộc đời.
Hôm nay tôi về nhà, ngày mai lại lên đường, mọi sự cứ đến rồi lại đi, cuộc đời vốn dĩ là vậy, tôi cũng đến rồi lại đi, nhưng đến để làm gì và ra đi như thế nào, tôi vẫn luôn trắn trở về nó. Con người đã thay đổi, cảnh vật cũng đã đổi thay. Tôi biết, mình muốn níu kéo nhiều điều của cuộc sống, của quá khứ, của hoài niệm, nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi. bây giờ gia đình tôi ai cũng đã có cuộc sống riêng, anh ba cũng đã có gia đình mới, tôi không ở nhà nên mẹ phải ở một mình nhưng cũng vui là ăn chung với gia đình anh hai, bé Phương cũng đã lớn để đi học, Huy cũng đã có vợ, Công cũng sắp lập gia đình, ngay cả thằng cu Vinh và bé Vân cũng đã lớn lắm rồi, đã không còn thân thiết với tôi như ngày xưa nữa. Ai cũng lạ lẫm hơn, ai cũng có một cuộc sống riêng để mà sống. Thậm chí vườn điều mà tôi biết tháng chạp tới, như ngày xưa tôi vẫn phụ mẹ cào lá, đốt lá để chuẩn bị mùa thu hoạch sắp tới thì bây giờ lại là một vườn thanh thanh long đấy thanh long. Cây mít nhà tôi không còn sinh hoa trái tốt và đều đặn như ngày xưa, nó đã bị chặt mất một nửa tán cành rồi, tôi thấy nó đã già cỗi và mệt mỏi lắm rồi.
Tôi, tôi cảm thấy mình không đủ niềm tin để bám víu vào cuộc sống trần gian này nữa, mọi sự rồi sẽ đổi thay, và tôi đôi khi chứng kiến những đổi thay đã bị rạn vỡ, không còn nguyên vẹn. vậy nên với tôi, cuộc đời bây giờ chỉ là những tháng ngày sống dựa dẫm vào tình yêu và lòng nhân hậu của Thiên Chúa, đấng tình yêu vĩnh cửu. Tôi khám phá ra chỉ trong tình yêu của ngài tôi mới trở nên vững bền, chỉ trong tình yêu của ngài tôi mới có đủ niềm tin vào tương lai, chỉ trong tình yêu của ngài tôi mới không sợ hãi khi nghĩ về quá khứ, không lo âu, không buồn bã, không phấn khích, không tiếc nuối vì những giới hạn của con người.
Tôi không còn trợn mắt lên không chớp vì lo âu suy nghĩ cho tương lai của cuộc sống, trong giấc mơ tôi không còn hét lên vì những buồn đau trong quá khứ hiện tại đang xảy ra với tôi, với những người thân yêu, những người nghèo khổ, những người tôi gặp gỡ. Trong tình yêu Chúa tôi cảm thấy tâm hồn thật bình an. Tôi sẽ ra đi, tôi sẽ lang thang cho đến những ngày cuối cùng theo chân Chúa trên con đường dương thế. Chẳng có chỗ để được gọi là ‘an cư lạc nghiệp’ , cũng chẳng có nơi để gọi là ‘tương lai đảm bảo’. phải trong tình yêu Chúa, tôi không có gì ngoại trừ tình yêu của Người.
Tình yêu đó đẹp và tuyệt diệu vô ngần, tôi chỉ muốn đắm chìm bị lụy trong tình yêu Người. Cuộc đời chỉ là những ngày tháng ngắn ngủi của những đổi thay, tôi muốn dành hết cuộc đời tôi cho tình yêu Chúa tôi, tôi muốn theo người mang tình yêu của Người đến với những người anh em nghèo khổ, tôi muốn sống và chia sẻ với họ để họ hiểu rằng họ không hề chịu đau khổ để vô ích, bởi trên hết mọi điều họ cũng có tình yêu Chúa đồng hành và che chở, họ là những người được Chúa chúc phúc.

Tôi ước mình là cơn gió đêm nay, mang lấy hương hoa cỏ lạ thơm ngát đến với những tâm hồn đang co ro lạnh lẽo như chú mèo bên cạnh tôi đây, tôi muốn là loài hoa thơm ngát để ru nhẹ đưa chú vào giấc ngủ sâu an bình. Tôi muốn nằm chỏng chơ giữa cả đất trời để ôm trọn tình yêu dành cho cuộc đời, cho những ngọt ngào mà đấng tạo hóa dựng nên, cho đàn cò trắng đang bay mệt mỏi trên những bầu trời đi tìm một vùng đất mới cho những ngày xuân sắp đến. vẫn biết là như vậy nhưng, than ôi,thân tôi giữa chốn hoang tàn yêu đuốicủa trần gian, lòng tôi bấp bênh lo lắng sầu khổ vì những dính bén còn vương víu.
Lạy Chúa xin nâng đỡ tâm hồn con
Thu xa xăm
Gió thu vờn vợn ô cửa sồ
Mảnh trăng treo lơ lửng bên thềm
Đêm nay gió lùa gió heo may
Lắt léo xào xạc những hàng ngô
Bầu trời quang đãng lờn vờn mây
Vội vàng chi ơi cò trắng gầy
Mịt mùng đêm tối ngỡ về đâu
Xa xăm heo hút những ngày mai
Lặn lội chông chênh giữa cuộc đời
Ai đó rêu rao mảnh trăng sầu
Ngỡ thiên đường xa lánh nhân gian

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em – Ai muốn làm đầu anh em thì phải phục vụ mọi người Mc 10, 32 – 45

Một lời khuyên bảo mà Chúa Giê su dạy con người qua nhiều thời đại nhưng xem ra chẳng phù hợp với cuộc sống trần thế hôm nay. Từ xưa đến tôi có thấy ai là người quyền thế với chức tước cao sang mà lại đi phục vụ ngừoi đầy tớ mình đâu. Tôi có thấy đâu những bậc cao sang trọng vọng lại luồn cúi để thắt dây giày cho ngừoi đầy tớ nào không, tôi có thấy đâu những người giàu sang mỗi khi xuống xe là phải vội vã mở cửa cho người tài xế, tôi có thấy đâu vị giám đốc quần áo tinh tươm phải lo phục vụ nước hay café sáng cho nhân vên đâu, rồi thì những người giàu sang tôn trọng kẻ nghèo hèn hay cậu sinh viên con nhà giàu lại đi chơi với cậu sinh viên nghèo kiết xác mà có bao giờ tôi thấy hay nghe biết đâu.
Trong cuộc sống hiện đại hôm nay, xã hôi tự phân tầng một cách rõ rệt về địa vị, trách nhiệm, vai trò và tất cả các yếu tố khác bao hàm cuộc sống. Tự nhiên sắp đặt với nhau như vậy. kẻ mạnh thắng kẻ yếu, kẻ dưới phục vụ kẻ trên, ngay cả các loài hữu sinh và vô sinh trên trần gian này đều đối xử với nhau như vậy. Trong một thế giới dừong như được mặc định với những quy luật trên thì những lời dạy của Chúa phải chăng là không phù hợp, hay nó sẽ phù hợp với thời đại khác. Hay chỉ là một điều lệ dành cho những tâm hồn luôn hướng lên trên cuộc sống nơi một “thiên đường” xa xôi nào đó. Không hẳn như vậy, tôi xin khẳng định với bạn hoàn toàn không như vậy. Dường như đó là một phần không gian bị che khất bởi tấm màn thế gian. Khi vén bức màn ra ta sẽ thấy một không gian thật sự khơi gợi nên trong tôi một nguồn cảm hứng cho cuộc đời này. Khi bỏ qua mọi tự ti ích kỷ, mọi nhỏ nhen chúng ta phục vụ ngừoi anh em với một tình yêu, một niềm tin, một sự đồng cảm và hiểu thấu sâu sắc ta sẽ có đựơc một niềm vui thật sự trong cuộc sống. Làm sao tôi có thể phục vụ một cách vô vị lợi khi tôi còn nhìn thếy nơi người anh em mình sự ích kỷ, sự vô tâm, sự dễ ghét, sự lười biếng, sự ơ hờ thiếu trách nhiệm, sự thấp hèn…tất cả những yếu đuối nơi người anh em mà tôi nghĩ về và thêm vào đó là tôi thấy mình hoàn toàn tốt đẹp hơn họ, tài năng, giàu có, xinh đẹp được nhiều người nể nang, với một niềm kiêu hãnh khiến tôi cảm thấy họ không xứng đáng để tôi phục vụ.
Chắc chắn khi tôi thực hiện được những lời Chúa Giê su dạy tôi sẽ trở nên một ngừoi trửong thành, chín chắn, có khả năng xử lý tốt những vấn đề khó khăn trong cuộc sống hôm nay,và hơn thế nữa một niềm vui sứơng hạnh phúc luôn đồng hành cùng tôi.
Lạy Chúa Giê su, xin ban cho con dòng máu yêu thương phục vụ luôn trào dâng trong tâm hồn, để dù ở đâu, khi nào, với ai, mọi giây phút trên cuộc đời này con luôn biết phục vụ một cách vô vị lợi, một niềm hăng say trong phục vụ, một tình yêu bao la vô bờ bến của Chúa

Posted in Suy niệm | Leave a comment

Những ngày ở Dakmil

28/08/2012

Chiều muộn, ăn vội chén cơm tôi bỏ dở, còn đi lễ cho kịp chuyến xe tối nay đi Dakmil. Cầu xin Chúa ban cho tôi được bình an trong chuyến đi thăm những người anh em bên họ nội, cũng là dịp đám cưới bé Lan, con O Năm nữa mà. Ngồi trên chiếc xe bus để ra bến xe miền Đông, lòng tôi thấy thanh thản bình an vô cùng khi ở trong tình Chúa yêu tôi. Đường phố Sài Gòn vẫn vậy, đông đúc ồn ào và nhộn nhịp, con người với nhịp sống hối hà, họ lao đi trong cái hả hê thõa mãn cũng như những lo âu hãi hùng. Ôi! Mới nhỏ bé làm sao, Chúa cho tôi thấy kiếp người mới nhỏ bé làm sao. Chỉ là kiếp người vắn vỏi, ước mong sao cuộc đời tôi mãi sẽ không bao giờ bị lệ thuộc vào những thứ thuộc về thế gian này nữa, tôi không thõa thuê cũng không sầu lo vì thế gian này nữa, vì cái vùng đất đầy những lũ quỷ ma này nữa. Một ngày, tôi sẽ không còn xuất hiện trên thế gian xác thịt này nữa và tôi những khao khát ước mong từ rày về sau luôn sẵn sàng cho sự kiện vĩ đại này.

Ngày mai tôi sẽ đến Dakmil, sẽ gặp lại những người thân bên họ nội sau mười mấy năm xa cách, lòng tôi rộn lên những niềm vui khó tả vì cuộc đời lại được sống thêm, được gặp gỡ thêm để chia sẻ niềm vui hạnh phúc cùng mọi người. lạy Chúa, xin ban cho con luôn sống trong niềm vui nơi tình yêu của Người phủ lấp đời con.

03/09/2012

Khi đặt viết xuống ghi lại những trải nghiệm mấy ngày qua thì cũng là luc61 tôi đã trở lại Sài Gòn. Vẫn vậy, Sài Gòn vẫn vậy, mọi thứ trông có vẻ vẫn là những ưu tư cuộc đời. cũng như bao chuyến đi, cứ mỗi lần trở về lòng tôi đầy những ưu tư sầu lắng. Một chuyến đi, thật đã góp trong tôi thêm một cảm nghiệm mới, nơi những vùng đất xa xôi làng quê yên bình, nơi những con người một nắng hai sương, cuộc sống thấm đẫm tình quê hương. Ở nơi xa xôi yên bình, thôn Đức Hòa, xã Thuận An, Dakmil, Daknong tôi đã gặp được những người thân yêu sau bao nhiêu năm ly tán. Phải, thế hệ ông bà cha mẹ tôi, những con người cùng nhau sống, cùng che chở cho nhau nơi quê hương “chôn nhau cắt rốn”, vì thời cuộc. vì hoàn cả đẩy đưa đã phải rời xa quê hương. Ly tán, mỗi người một hướng, chúng tôi người ở lại, kẻ vào Nam, số khác bôn ba lên Tây Nguyên lập nghiệp. Tôi ra đi, xa cách và chưa bao giờ được một lần gặp lại họ. Nỗi xúc động nghẹn ngào khi vừa đặt chân đến vùng đất di cư, nơi những người anh em bên họ nội sinh sống từ những năm 1990, lòng tôi vương vấn những nỗi niềm nôn nao. Đó là một buổi sáng lạnh, trời đầy sưong mù, chiếc xe Hoàng Long dừng lại, tôi có cảm giác ngái ngủ chưa muốn xuống. Bé Lan dặn tôi khi nào tới thì gọi em ra chở, nhưng tôi lại không muốn vậy, có lẽ còn sớm quá nên tôi sợ em phải dậy khi đang ngái ngù. Tôi lang thang dọc con đường lạnh, ngắm nhìn vẻ đẹp muôn lào hoa khoe sắc, đặc biệt là những luống hoa dã quỳ mọc dày đặc hai bên đường, chúng già cỗi lắm rồi vậy mà vẫn đung đưa trong gió với những bông hoa rực rỡ trĩu nặng, tôi chợt nhớ rõ hơn về chuyến đi Đà Lạt cách đây mấy tháng.

Mặt trời lên khá cao, hơi lạnh vơi bớt, tôi gọi điện cho bé Lan ra đón. Nhìn thấy em tôi hơi lo lắng khi thấy em hơi ốm, “chắc là em lo lắng lắm đây, hai ngày nữa là đám cưới em rồi mà” Tôi tự dằn lòng mình vậy.

Vừa bước vào nhà O, tôi cảm nhận một nỗi hiu quạnh, buồn bã trong căn nhà cũ kỹ mặc dù trước sân nhà, mấy anh chị em hàng xóm đang cùng nhau chơi bóng chuyền la hét ỏm tỏi cả khu vườn. Vừa bước vào nhà, tôi gặp O ngay trước cửa, O đang dọn dẹp, ngày mai là đám cưới rồi mà. Tôi hỏi thăm sức khỏe, O cười, O bảo O vẫn khỏe tuy đôi lúc đau yếu. O nói một cách chậm rãi, nét mặt gựong cười, mừng vì gặp cháu nhưng dường như tất cả chỉ là sự cố gắng để che lấp sự mệt mỏi, đau khổ kiếp người của O mà thôi. Nói đến cuộc đời O, tôi chẳng cần phải chứng kiến tận mắt những gì là cùng tận của sự khổ đau, cô đơn, xa cách và nước mắt mà O đã từng phải chịu, tôi vẫn có thể hiểu được một phần cái gọi là đời của O.

Đối với bản thân, dường như tôi vẫn cảm thấy gần gũi hơn về phía họ ngoại, có lẽ vì từ nhỏ tôi đã sống chung với bà con anh em bên họ ngoại, trong khi đó bọ tôi mất sớm, anh em bên họ nội thì ở lại Bắc, gia đình tôi cùng ông ngoại, gì, cậu đều chuyển vào Nam sinh sống. Nhưng xét cho cùng thì cho đến sau này, khi đã có một chút ý thức tôi mới hiểu được nỗi thương cảm nơi cuộc đời O. O một chữ số không, xem ra cuộc đời O nếu nhìn về những khía cạnh như nhàn hạ, sung sướng, bình an thì có lẽ cũng như là con số không mà thôi.

Tôi nghe mẹ kể nhiều về O, gia đình ông nội tôi có 5 người, bọ tôi là thứ 3 và út là O. O tôi xét về ngoại hình xem ra cũng chẳng là nổi trội gì nếu không nói là “chẳng dễ nhìn” cho lắm, bởi vậy mà mãi đến năm hơn ba mươi mới có chồng. Có chồng mà xem ra cũng chỉ là cái phận bọt bèo, cái phận mà Hồ Xuân Hương chỉ muốn “chém cha cái phận đàn bà”. O lấy một người chồng lớn tuổi hơn rất nhiều, có những đứa con với người vợ trước của ông có lẽ cũng đã gần bằng tuổi O. Hẩm hiu là vậy, nhưng cuộc đời thì vẫn cứ trôi qua. Vì người chồng quá khó, cộc cằn nếu không nói là hung hãn, đã khiến O, một con người cả đời chịu biết bao cay đắng, chịu bao đau khổ nhưng đành phải dứt áo ra đi vì không chịu nổi sự bạo hành của ông. Cùng với các con, O đến một khu đất hoang giữa rừng, cắm một cái chòi cùng các con tần tảo sống qua ngày. Được một thời gian nghe đâu ông có nhờ người tìm O về. Tôi vẫn còn nhớ lần sau cùng xuống nhà O chơi là năm học lớp 4. Nam đó O nhờ mẹ tôi bán mảnh vườn và ra đi khi vẫn chưa bán được khu đất, vùng đất mà O chọn để mưu sinh là Tây Nguyên, một vùng đất vẫn còn rất nhiều nơi hoang sơ, có thể dễ dàng sinh sống. Gần 15 năm trôi qua, tôi vẫn sống một cách bình yên và thanh thản, thỉnh thoảng tôi cũng nhớ về họ nhưng chỉ là những ký ức mù mờ xa xôi. Cho đến hôm nay, khi gặp lại gia đình O, tôi mới biết mình đã quá vô tâm. Tôi chỉ ước, mang lại cho họ, dù chỉ là một chút cảm giác thân thương và gặp gỡ, cuộc đời O đã quá cực khổ rồi. Tôi hay để ý đến phản xạ và phản ứng khi O trò chuyện cùng tôi hay một ai đó, O chỉ nói, chỉ cười một lúc rồi lại mang lấy nét mặt ưu tư, sầu lắng. O ít nói, ngồi một mình nhìn về một hướng mơ hồ mà khi có ai hỏi mới chợt giật mình. Tôi đau đớn để hiểu rằng sầu đau, buồn tủi dường như đã đeo bám lấy cả cuộc đời, để giờ đây bất cứ lúc nào, O cũng đều nghĩ về nó.

Trong buổi sáng hôm mới tới, khi tôi đến cả nhà đã chuẩn bị ăn sáng vậy mà O lại vội chạy ra chợ mua ít thịt để nấu thêm, tôi ngại lắm, chỉ muốn được đón tiếp một cách đơn giản mà thôi. Ăn sáng xong, dọn dẹp đồ đạc, toi dạo một vòng rồi ghé xuống nhà bác Hồ (bác cả), O Hoàng, anh em con bác, con O, cách đó chừng 1km. Tôi gặp lại họ, mang cảm giác thật lạ, hơn hai mươi năm rồi còn gì. Cuộc sống mọi người cũng đã được ổn định, tuy rằng làm nông vất vả khó khăn. Nhưng tôi vẫn hơi buồn vì tuy rằng cả xóm là người cùng một làng di cư vào, là anh em với nhau nhưng lối sống hơi xa cách nhau, hình như mỗi gia đình chỉ chú tâm sao cho kinh tế phát triển mà không quan tâm lắm đến cuộc sống những người chung quanh. Ngay gia đình bác tôi đó thôi, cụ ông đã trên bảy mươi rồi nhưng mỗi ngày vẫn trên chiếc xe đạp lọc cọc mất hai tiếng lên rẫy, cụ bà thì cứ than thở đời sống khổ cực, con cái không quan tâm đến, cụ ông thì một mực chỉ muốn về lại Bắc để sống cái tuổi già bình yên nơi quê hưong xóm làng. Biết làm sao được, đời người mà. Tôi chỉ biết cầu xin Chúa ban ơn trên mọi người.

Trong con mưa chiều vội vã, sau ngày đám cưới, chúng tôi từ biệt mọi người vội vàng thu xếp hành lý để trở về. Ngoài trời cơn mưa dầm dề cả ngày hôm đó vẫn không ngớt.

 

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Gửi em

Gửi em

Em thân mến, khi anh đặt bút viết đôi dòng tâm sự cùng em, anh cảm thấy hơi ái ngại. Một bức thư gửi cho em khi em không còn trên thế gian này nữa.

Em biết đó, những ngày thơ ấu đã trôi xa cùng thời gian khắc nghiệt. Đối với những người khác, thời gian có thể là những cảm nghiệm tận hưởng cuộc sống tuyệt vời. Với anh tuy thời gian là khắc nghiệt, nó chà xát vào cuộc sống của anh nhưng cũng giúp cho anh hiểu hơn ý nghĩa sống cuộc đời này. Còn đối với em, anh không biết em cảm nhận như thế nào nhưng về phương diện cá nhân anh biết rằng thời gian đã khiến cho cuộc đời em đầy những đau khổ và bất hạnh.

Những ngày xa ấy, khi em còn là một cô bé mười tuổi đầu, khi anh còn là một cậu nhóc thường dắt bò đi chăn ngang qua nhà em. Những lần gặp ấy em nhìn anh cười nói một cách bẽn lẽn khi anh hỏi thăm trò chuyện cùng em, một cô bé nhỏ nhắn dễ thương trắng trẻo và một hoàn cảnh khá đặc biệt: gia đình em rất nghèo. Sống trong một ngôi làng với những người quen biết nhau anh cũng nghe người ta bàn tán về gia đình em, nào là: “nghèo, con nhà nông mà không chịu làm ăn” nào là: “cả xóm này nhà bà…đợt nào mà chẳng được hưởng trợ cấp của xã”…đó là những lời dị nghị của những người lớn và anh cũng không muốn quan tâm làm gì.

Rồi thì thời gian cũng nhẹ nhàng trôi qua, ba năm học ở Sài Gòn cũng đã xong. Và một lần trở về quê anh hay tin em đi lấy chồng. “Lấy chồng” hai từ thật nhẹ nhàng và bình thường với bao cô gái đến tuổi trưởng thành, nhưng với em, chuyện em đi lấy chồng sao anh quặn lòng lại – họ nói em đi theo người ta lên tận trên Đà Lạt mà không tổ chức hỏi cưới gì hết.

Tâm hồn anh cảm thấy như hụt hẫng chơi vơi khi nghĩ về hình ảnh một cô bé  hồn nhiên dễ thương đang chạy nhảy tung tăng trên con đường làng mấy năm trước đây, chỉ mấy năm trước đây thôi mà sao bây giờ…Phải, chính thời gian là cái nguyên cớ nghiệt ngã đã khiến em từ một cô bé vô tư hồn nhiên trở thành một người đàn bà đầy lo âu, toan tính và phiền muộn vì cuộc sống. Ôi! anh mới ao ước làm sao thời gian đừng trôi đi và em chỉ mãi sống trong tuổi thơ hồn nhiên hạnh phúc của mình và anh thậm chí còn chưa thể tin rằng em đã lớn như vậy rồi. Nhưng đó là hành trình cuộc sống mà, phải không em? Anh chỉ biết cầu mong cho em tìm đựơc niềm vui hạnh phúc trong cuộc sống mới.

Và anh lại về, một năm sau đó. Tâm hồn anh buồn bã xót xa khi hay tin em bị bệnh, một căn bệnh nan y khiến cho thân hình em ốm tong teo, căn bệnh quái ác đã khiến cho em kiệt quệ về thể xác cũng như tinh thần. Anh lại đổ lỗi cho thời gian nữa rồi, về thăm nhà vài ba hôm anh lại tất bật ra đi, trong tiềm thức anh muốn qua thăm em khi em mới về nhà dưỡng bệnh, nhưng lại tất bật thời gian anh lại ra đi mà không nghĩ ngợi gì nhiều về em.

Tin em qua đời một tháng sau đó không làm cho anh quá bất ngờ, thật sự anh không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, anh chỉ thấy trách, thấy giận thời gian đã khiến cho cuộc đời em bạc mệnh như vậy, anh chỉ thấy trách thấy giận bản thân mình vì không một lần gặp lại em dù chỉ là những ngày sau cuối em còn ở trên cõi đời này.

Lần về này anh có vào nhà em, mẹ em đã đi chợ, thằng em thì đi chơi đâu đó, ba em ngồi một mình trước hiên nhà, tấm hình di ảnh em được đặt trên bàn thờ, không khí buồn bã lạc lõng bay theo những làn khói nghi ngút từ bình hương thơm trong một căn nhà được cất lên tạm bợ giữa một khu đất hoang vô chủ

Biết làm sao phải không em, cuộc sống quá ngắn ngủi mà em lại nếm trải biết bao cay đắng của cuộc đời. Nhưng em à! Anh thiết nghĩ chắc chắn Thiên Chúa, đấng giàu lòng thương xót, Người sẽ ban cho em một cuộc sống mới hạnh phúc trên nước Thiên Đàng vì chẳng phải Người đã nói: Phúc cho những ai sầu khổ và khóc lóc vì sẽ được ủi an đó sao. Dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện cho linh hồn em được hưởng Thánh nhan Thiên Chúa

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Tâm tình Mùa Hè Xanh

This slideshow requires JavaScript.

 

Post on Facebook
Mùa hè xanh đã đến rồi, những chú chim đã cất tiếng ca rộn ràng với những tháng ngày nghỉ ngơi sau một năm học mệt nhoài.
Với gia đình Nữ Vương Hòa Bình cũng vậy. Nhưng, tiếng ca vang lên không phải là được nghỉ ngơi thảnh thơi mà chính xác hơn là một mùa hè thấm đẫm tình yêu và những trải nghiệm của sự đồng cảm, sự thấu hiều, sự sẻ chia và một chút riêng tư là sự trưởng thành với những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời mỗi thành viên trong gia đình Nữ Vương Hòa Bình cũng từ đây được ươm mầm. Mầm non đó là bạn, có thể đã đâm chồi nảy lộc, cũng có thể đang nảy mầm hoặc sẽ được gieo vãi trên nền đất tốt tươi là tình yêu. Và hạt mầm thì vô số kể, không chỉ là nơi gia đình nhưng nó có ở tất cả mọi ngóc ngách – những nơi có tình yêu thương và sự sẻ chia. Nhưng cũng có những hạt mầm không được gieo trên nền đất tốt, không đủ chất dinh dưỡng, không đủ ánh sáng mặt trời, không đủ độ ấm…Vâng hạt mầm ở đây tôi muốn nói đến là các em học sinh vùng sâu vùng xa, ở những nơi mà cái nghèo quay quắt giày vò tâm hồn bé bỏng của các em.
Trước đây tôi đã từng suy nghĩ rằng giàu nghèo mỗi người có một phận, ai sống thê thảm như thế nào tôi không cần biết, đó là cuộc đời của họ. Còn cuộc đời tôi, tôi chỉ cần sống cho tròn phận mình, cố gắng phấn đấu nỗ lực xây dựng cho bản thân một “vị trí” trong xã hội để đền đáp một chút công ơn ba mẹ, để thấy mình không thua thiệt bạn bè. Thế nhưng sau những chuyến đi tới những vùng quê nghèo đói tôi biết mình đã nhận định sai.
Họ quá nghèo, họ quá khổ. Tôi tưởng tượng như thế nào như thế nào khi thấy những đứa trẻ 5 – 6 tuổi với cái bụng phình ra vì suy dinh dưỡng, da thì đen thui, tóc thì cháy vàng xoăn rối lên nhưng không đội nón mũ, chân đất nứt nẻ, mấy đứa may mắn được đi học thì càng chạnh lòng hơn, sách vở thì cuốn có cuốn không vì mượn ở thư viện nhà trường, có những em học khá nhưng vì cả một mùa hè không có lấy một cuốn sách ôn tập nên cũng quên hết kiến thức cũ…Tất cả những điều đó các em phải chịu bời vì ba mẹ không quan tâm tới. Nhưng ba mẹ quan tâm như thế nào khi họ còn không khiếm nổi một vài chục nghìn mỗi ngày để trang trải cuộc sống. Và cay nghiệt hơn là họ chẳng thể hình dung ra được tương lai của con đường học tập. Đó là nguyên nhân chính của cái vỏng luẩn quẩn của nghèo đói.
Một ngày ở Sài Gòn tôi tiêu xài hết 50 ngàn là chuyện thường tình, một chầu nhầu cuối tuần, mấy tiếng tán gẫu ở quán café, những đồ dùng không cần thiết tôi mua… vèo một cái là đi toi vài trăm nghìn.
Nhưng với họ thì sao, một ngày có khi chẳng có lấy một nghìn. Tất cả đều chỉ là có gì thì ăn nấy, có thể là mì tôm, có thể là rau ruộng, có thể là lá mì…Vậy đấy bạn ạ, họ nghèo lắm, và với các em học sinh, những mầm non của tương lai mới cần đến sự giúp đỡ của chúng ta biết là chừng nào. Đó có thể là cây bút, quyển vở, quyển sách giáo khoa để học trong những ngày hè mà không cần phải trả cho thư viện trường. Đó có thể là chiếc cặp nguyên vẹn, có thể là bộ đồ đi học được lành lặn, có thể là một cuốn sách tâm lý để hứong dẫn các em xử lý những tình huống thường ngày trong cuộc sống…rất nhiều thứ mà đối với chúng ta là quá đơn giản nhưng với các em nó lại xa vời vợi, xa vời như cái hoàn cảnh các em đến tương lai vậy. Vậy tại sao chúng ta không sẵn lòng làm một cử chỉ đơn giản để nuôi dữong những hạt mầm xanh tươi này nhỉ?
Hồi trước tôi cũng nghĩ rằng “chắc là những đợt công tác mùa hè xanh hay những chuyến thăm hỏi các em ở các trại mồ côi, trại phong, trại HIV thì gia đình luôn có những ân nhân “lớn” lắm, có thể mỗi lần họ đóng góp ủng hộ trên cả vài triệu bạc, vậy mới gọi là ủng hộ chứ”
Nhưng thiết nghĩ, tại sao người đó không phải là tôi hay bạn !?
Tại sao tôi không thể nghĩ ra rằng tôi có thể gửi 50 nghìn cho các em nhỉ? Đó có thể là một số tiền ít ỏi nhưng nếu có mười người đóng góp thì sao bạn nhỉ? Chắc hẳn là 500 nghìn thì mua được nhiều đồ dùng học tập cho các em lắm. Và quan trong hơn là tình yêu, một cử chỉ đẹp nhất của con người đang diễn ra trong tâm hồn bạn. Đó mới là điều sâu sắc nhất bạn à!
Tôi viết những lời này thật sự rất muốn kêu gọi sự đóng góp ủng hộ từ các bạn cho đợt mùa hè xanh của gia đình năm nay, tôi cũng kèm theo một số hình ảnh xúc đông với hoàn cảnh của các em.
Bất kể là số tiền bao nhiêu, mười nghìn, hai mươi nghìn, năm mươi nghìn…bởi vì đó tình yêu của bạn dành cho các em. Đừng ngại ngần nhé bạn, thật sự họ rất cần đến mười nghìn của bạn
Bạn viết lên trang comments số tiền bạn đóng góp và ghi lại địa chỉ để tôi sẽ đến nhận số tiền, sách vở hay bất kỳ vật dụng hữu ích nào.

Thay mặt các em tôi chân thành cảm ơn bạn!

 

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Anh chỉ thiếu có một điều là hãy đi bán những gì anh có cho người nghèo. Anh sẽ có một kho tàng trên trời. (MC 10,17 – 27)

Cuộc đời giàu có đầy đủ tiện nghi hôm nay quả thật đã khác xa rất nhiều so với thời đại trứoc đây. Nêu` đem ra so sánh mức độ sung sướng, hài lòng, thõa mãn theo nấc thang nhu cầu của Maslow thì ta thấy nó hoàn toàn khác biệt. có thể vẫn là những nhu cầu cơ bản nhưng ngày nay những nhu cầu đó đã biến tướng, khuếch trương về độ rộng và sâu hơn rất nhiều và hậu quả của nó là con người ngày càng ích kỉ hơn trong cách đối xử với nhau.
Bài tin mừng diễn tả tâm trạng anh thanh niên vì không thể từ bỏ đựoc những của cải đam mê, khát vọng cuộc đời vật chất nên đã bỏ Chúa mà đi. Liên hệ đến cuộc sống hôm nay, vấn đề “thõa mãn những cơn khát trần tục” ngày một nghiêm trọng khiến con người ngày càng sống xa cách, xa cách anh em và rời xa Thiên Chúa. Họ chỉ biết một điều: cuộc sống hửong thụ hiện tại, họ chỉ biết đến cái thân xác kết hợp cùng lý trí và tìm kiếm sự thõa thuê, sự hài lòng, sự mê man đắm chìm trong bản chát sinh tồn của một loài vật. Đó là một khía cạnh tiêu cực toàn phần trong bản chất con người, mà thật sự nếu nghĩ một cách đại chúng và bao quát thì ta có thể không đến nỗi đặt mình vào trường hợp này, nhưng có thật ta hoàn toàn không nhận thức được mức độ mà ta đang lệ thuộc vào cuộc sống vật chất hôm nay.
– Ta đi vào một khách sạn sang trọng ăn những món mà thực đơn chỉ là một con cá hay một con cua với hóa đơn 2.000.000
– Công sở chiều tan ca ta tạt vào một quán ốc ven đường gọi một vài món ốc bình dân lai rai với vài chai Vodka, hóa đơn cho hai tiếng xả stress là 1.500.000
Chỉ một món ăn không đủ no nhưng lại bằng lượng lương thực đủ nuôi sống một người trong vòng hai tháng ở cái đất Sài Gòn khó khăn này. Ta ăn, ta cười thõa thuê một cách dửng dưng trước những con người đang thèm một bát cơm, chỉ là một điều nhỏ nhoi thôi, thiếu gì những ông to bà lớn tiêu tiền tỉ huống chi vài ba triệu bạc, đó là một điều rất đỗi bình thường mà thôi. Vâng, còn rất nhiều điều mà ta cảm thấy bình thừong nhưng nó đang từng bước hướng cái thế giới này đến sự diệt vong vì thiếu vắng tình người, đang dần tách ta ra khỏi cộng đồng – nền tảng của sự sinh tồn
Giàu có và lối sống hưởng thụ khiến con người ta xa cách nhau, ta muốn được an toàn, ta sợ bị quấy rầy, ta sợ mất quyền lợi, ta trở nên vô cảm vì tâm hồn không còn xúc động, không còn thấu hiểu được nỗi đau mà ngừoi anh em đang chịu. Nhưng cuộc sống trần gian đâu chỉ là vật chất mà cót lõi quan trọng hơn là tinh thần.
Trong Đức Giê su Ki tô ta tin vào vào cuộc sống mai này nơi Thiên quốc, và linh hồn là cư dân của Thiên Đàng. Cuộc sống hôm nay, một cuộc sống mà chỉ thân xác phụ thuộc vào trần gian còn linh hồn mới là nền tảng cót lõi của đời sống con người, nếu không biết sống yêu thương sẻ chia thì cuộc đời cũng chỉ là chút thời gian tồn tại ngắn ngủi mà thôi, còn linh hồn ư? Chẳng phải Đức Giê su đã nói rằng: “Người giàu có muốn vào Nước Trời còn khó hơn con lạc đà chui qua lỗ kim” đó sao?

Posted in Suy niệm | Leave a comment

Tình yêu không là tương lai hay quá khứ nhưng chính là hiện tại

Tình yêu không là tương lai hay quá khứ nhưng chính là hiện tại
Trong một lần tâm sự với một người từng là dự tu nhưng sau đó anh ấy lại quyết định chọn đời sống gia đình, tôi đã thật sự khá lo lắng vì một vài dấu chấm hỏi xa mờ mà tôi chưa nhìn rõ hay thậm chí là tôi chưa thấy.
Cũng một lần nghe radio trong chương trình tình yêu về tâm sự của một bạn gái đang yêu, tôi càng lo lắng hơn. Cô ấy dẫn ra những chứng cớ mà tôi nghĩ thật hợp lý đối với những ngừoi đang trong câu chuyện tình phiêu lưu của họ. Khi người ta yêu, họ hay nói với đối phưong những lời ngọt ngào, những lời ngọt ngào trìu mến yêu thương, nhưng khi những lời ngọt ngào trìu mến yêu thương đó đi quá xa sẽ trở thành những lời hứa, lời hứa cho tình yêu. Và rồi kết quả của lời hứa tình yêu đó sẽ ra sao, bạn có chắc nó sẽ được thực hiện như lời hứa hay không, thật là khó khăn để con ngừoi ta chắc chắn khẳng định được tính hiện thực vĩnh cữu của nó phải không bạn. Con người vốn hay thay đổi, hơn nữa trong chuyện tình cảm không cân đo đong đếm được thì nó càng mỏng manh và mông lung biết bao, chẳng thế mà có người nghệ sĩ đã thốt lên “Ân tình sớm nở chiều phai úa” đó sao. Con tim và lý trí là hai mẫu thể có lúc đồng nhất nhưng cũng rất nhiều lúc đối chọi nhau. Hôm nay tôi yêu bạn nhưng ai biết ngay mai tình yêu đó tôi sẽ dành cho ai. Hôm nay khác ngày mai bạn ạ, có thể lý trí tôi vẫn còn nhớ ký ức lời hẹn ước tình yêu hôm xưa nhưng ngày mai con tim tôi lại rung động với một nhịp điệu khác thì sao, điều đó quả thật chẳng ai thấu được. Tôi dám chắc bạn và tôi khi sống đến từng tuổi này cũng bao lần chứng kiến những đổi thay, những đổi thay nơi những người xung quanh và rõ nhất là thay đổi trong con người bạn. Vậy thì cuộc đời chúng ta sẽ đi về đâu nếu trước mắt chỉ toàn là những hoài nghi và sợ hãi. Tôi cũng vậy, tôi chọn cho mình một tình yêu, một tình yêu mà ngay giờ phút này tôi yêu, tôi say mê và đắm chìm trong tình yêu. Nhưng càng yêu mãnh liệt bao nhiêu thì tôi lại càng lo sợ hơn khi nghĩ về hai tình huống tôi kể cùng bạn trên đây. Tôi lo sợ lắm bạn ạ! Tôi sợ một ngày nào đó con tim đang mạnh mẽ của tôi bỗng dưng không phải là yếu hèn hay nhu nhược, có thể con tim tôi vẫn nồng cháy trong tình yêu nhưng vì một lý trí mới nào đó trong tương lai mà tôi không còn yêu người yêu của tôi như trước nữa thì sẽ làm sao đây, tôi sẽ ra làm sao đây. Hoặc thậm chí tình huống trở nên tệ hơn – tôi từ bỏ ngừoi yêu của tôi – Hoặc giả chăng mọi chuyện xảy ra theo chiều hướng ngựoc lại thì sao.
Nếu cuộc đời chỉ là những đổi thay, chỉ là nỗi lo âu của những đổi thay, chỉ là nỗi lo âu về tương lai hay quá khứ thì cuộc đời tôi thật thảm hại và quả thật tình yêu của tôi sẽ không bao giờ là tình yêu trọn vẹn.
Nhưng cũng thật may mắn vì không hẳn như vậy bạn ạ! Nếu như chúng ta yêu với một tình yêu cháy bỏng , nồng nàn, mỗi giây mỗi phút hiện tại của cuộc đời tôi đều dành riêng cho người yêu của tôi thì tình yêu hoàn toàn là một tình yêu viên mãn với trọn vẹn ngọt ngào hạnh phúc. Vâng, tôi yêu người yêu tôi vô cùng và người ấy cũng yêu tôi vô cùng, tôi chẳng còn lo lắng gì cho dù con tim con người có thể luôn đổi thay theo ngày tháng. Tôi chỉ biết giây phút này đây tôi yêu tha thiết và dành hết mọi thời gian sống hiện tại cho người tôi yêu. Quá khứ mọi chuyện đã qua, tương lai – tình yêu hiện tại sẽ nuôi dưỡng.

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Chới với

Từ ngày cái làng Mai Yên này có một quán nhậu mở ra ngay đầu hẻm thì không khí của những buổi chiều tối trở nên rôm rả và nhốn nháo hơn. Trong cái mùi men rượu nồng nặc, lướt khướt chân nọ bắt chéo chân kia thì ông Tam cũng đã lết về được đến nhà mà không nhớ lên bờ xuống ruộng bao nhiêu lần .
-Tụi bây đâu rồi, sao tao về mà không mở đèn lên?

Vẳng lên những tiếng chó sủa khi ông từ đằng xa mà nó không nhận ra là ông chủ. Đã hơn 1h đêm, ở quê lúc này bao quanh là một không gian tĩnh mịch yên ắng, xa xa văng vẳng những tiếng ếch đồng ễnh ưong dọa nhau như hồn ma gọi về, tiếng côn trùng réo ro như một thứ âm nhạc hỗn tạp nghe mà nổi da gà. Trong căn nhà lụp xụp mái tôn, bức từong gạch chưa kịp tô vữa chia đôi căn nhà ra làm hai gian, trong có vẻ khá thoáng vì chẳng thấy đồ đạc gì nhiều. Nền nhà đựơc kếch thêm mấy tấm gạch hoa cho khít vào những chỗ xi măng đã bong tróc mà thật tình nhìn vậy thì nó còn “mất văn minh” hơn. Nhưng “nghèo cho sạch, rách cho thơm” mà, chả phải cha ông ta vẫn bảo như thế à! Tiếng ho khúng khoắng, một ngừoi đàn bà hom hem trông như ngừoi mất ngủ cả tuần chậm rãi bứoc ra:

-Tôi tưởng ông đi đến sáng luôn chứ?

Đã quá quen với những đêm dài trằn trọc bà cũng gằn lại, mặc dù xưa nay vốn yếu bóng vía hơn nhưng bà cũng đã không kìm lòng mình được mà nói bóng nói gió.

-Me kiep, tụi bây muốn đuổi tao đi à! Mẹ con tụi mày muốn làm chủ cái nhà này phải không? Tụi bây khinh tao phải
không? Thì này là khinh khi này, thì này là đi luôn này, thì này là…
Không nghe tiếng trả lời, chỉ nghe những âm thanh chát chúa, những tiếng thụi huỳnh huỵch, những âm thanh lẻng xẻng như bàn ghế xong chảo va vào nhau. Vậy mà lạ lắm, chẳng một âm thanh của côn trùng ếch nhái ở gần đó, có lẽ bây giờ thì ngựoc lại, chúng sợ chăng?

Thằng Long vẫn nằm trong góc giừơng im thin thít, nó biết nó nghe hết chứ nhưng nó không dám dậy, nó sợ, nỗi ám ảnh cả một thời trẻ thơ của nó. Mặc dù là một đứa trẻ và rất thương mẹ nhưng nó lại sợ ba nó một phép. Trong đôi mắt của nó, ba nó không phải như một cai tù nhưng là một bạo chúa mà nó chỉ là một nô lệ, một nô lệ không hơn không kém, một nô lệ bị bỏ rơi cô đơn trong lâu đài bạo chúa, cái cô đơn càng khiến người nô lệ bất lựctrong đấu tranh. Càng căm phẫn vì giận bố bao nhiêu thì nó càng yêu mẹ hơn, nó chỉ muốn hứng lấy những cơn giận dữ , những trận đòn đau mà ba trút xuống mẹ, nó muốn bù đắp cho bà nhưng bất lực.
Sáng hôm nay bà Viên vẫn dậy nấu cơm nấu nứớc dọn dẹp như mọi ngày, xem chừng không có chuyện gì xảy ra đêm qua. Mấy tiếng sột soạt trong nhà, thằng Long mò dậy chưa kịp đánh răng rửa mặt, đôi mắt hốc hác vì mất ngủ, đến trước mặt bà cụ với vẻ mặt ưu tư:

-Mẹ à, mai con đi Sài Gòn, ở nhà chẳng làm gì cả con chán quá đi, suốt ngày lủi thủi biết khi nào mới kiếm đựoc tiền. Con tính rồi, đi làm kiếm tiền gửi về cho mẹ thuốc thang, dành dụm đựoc ít thì đi học thêm cái nghề gì đó. Con cũng học đến lớp 11 chứ có phải thất học đâu mà chỉ biết chui ra chui vào ở cái làng xó này.

Lặng người đi một lúc, dừong như nỗi mệt mỏi lại hằn trên gương mặt khô khốc của bà, thở dài một hơi bà nói:

-Mày tính đi thật hả, bố mày đã như vậy mày còn tính đi đâu nữa?
Một câu hỏi, bà biết chỉ phá tan được cái không gian im ắng đang tràn ngập mà không níu kéo đựơc con bà ở lại. Bà biết nó đã chịu quá nhiều thiệt thòi khi ở trong cái nhà này so với bạn đồng trang lứa, và bà cũng thấy con bà giờ đây đã khôn lớn, đã có thể tự quyết định lấy cuộc sống của nó, đã có thể có một đôi cánh để khao khát bầu trời, chỉ là bà không đành lòng đựoc. Vậy là đêm khuya hôm đó khi mọi cảnh vật còn chìm đắm trong giấc ngủ sâu. Long đi trước bà theo sau, mò mẫm trên con đường mòn hai dáng người liêu xiêu. Xe đã đi được mười phút rồi, bà vẫn ngồi đó đôi mắt không rời khỏi chiếc xe đang khuất dần khuất dần…Bà đang khóc.
Mặc dầu chưa lên Sài Gòn lần nào nhưng Long vẫn khá yên tâm vì chỉ đi một tuyến xe đò là đến bến xe Miền Đông, ở đây Long gọi điện cho anh Hiển – là người cùng xóm làm công nhân ở đây ra đón. Ở đựoc vài ba ngày ổn định tinh thần, Long nhờ anh ấy chở qua một địa chỉ bên quận Tân Bình.
Đừng trước căn nhà 4 tầng màu xanh nhạt, bên dưới có một chiếc Mercedes và mấy chiếc xe máy đời mới, Long ngập ngừng không dám bấm chuông. Anh Hiển đã về rồi Long vẫn cứ đứng như trời trồng không dám bấm chuông. Khoảng ba mươi phút sau đó, một cô bé dáng ngừoi nhỏ nhén lanh lẹ đang chạy chiếc xe đạp ở đâu đó về, có lẽ là đi chợ, Long bao dạn hỏi một câu:

-Dạ, chị ơi! Cho em hỏi có phải nhà chú Vũ đây phải không ạ?

-Ừ, đúng rồi! Anh là ai vây, anh cần gặp chú Vũ à? Cô bé nhanh nhẹn.

-Dạ! Long ngập ngừng.

-Ừ, anh đứng đây đợi tí, để em lên nói với chú.

Cô bé khóa cổng lại, bỏ Long lại bên ngoài. Ở Sài Gòn là vậy, quen lạ chưa biết thì chẳng ai tin ai được. Long biết điều này nhờ anh Hiển nói với nó, nỗi lo lắng có lẽ đang dần xâm chiếm trong tâm thức Long.
Năm phút sau một ngừoi đàn ông đứng tuổi, tứong tá mập mạp, trông có vẻ sang trọng quý phái, bứoc về phía nó với vẻ mặt nghĩ ngợi và ngạc nhiên:

-Ủa, cháu là…

Thấy ông chú có vẻ thân thiện và ngạc nhiên như thắc mắc, Long cũng mạnh dạn hơn:

-Dạ, con chào chú Vũ, con là Long, con của ông Tam ạ!

-Ông Tam à, ông Tam nào mà thấy cháu quen quen ta?

-Dạ, ông Tam Huỳnh, bà con với chú ạ! Long lí nhí.

-A! thằng con anh Tam, là cháu đấy à, cháu lên đây hồi nào vậy, làm sao biết nhà chú mà lên đây? Hèn gì, chú nhìn mặt cháu thấy quen quen mà không nhớ ra đựơc, đã mười mấy năm rồi còn gì… Vào nhà đi cháu.

Ông đầy nhẹ vai nó một cách vồn vã. Cũng không đến nỗi đấy chứ” Long nghĩ bụng. Chả là cách đây mười mấy năm khi nó còn nhỏ, ba nó đã từng có một lần ghé nhà ông chú chơi. Theo như lời ba nó kể lại thì hôm đó ông chú có gặp ba nó một lúc rồi sau đó bận công việc nên không tiếp ba nó được, bà vợ ra ngồi rót mấy ly trà rồi cũng vội vằng ra sau nhà, mấy đứa con thì chúng cứ lảng vảng đi vào đi ra như không có ai. Ba nó trứoc đây ít khi say xin nhưng vốn tính tự ái rất cao, đặc biệt là lòng tự trọng của một người nghèo khi ở trong nhà một ngừơi giàu có vốn là ruột thit nhưng chẳng quan tâm ông chỉ càng khiến ông khinh nhờn hơn mà thôi. Ông đã lặng lẽ ra về không một lời từ biệt và cũng không bao giờ quay trở lại. Có lẽ cũng vì thời gian sau này cuộc sống khó khăn, buồn bã tình đời tình ngừơi mà ông càng lún sâu trong men rượu.
Còn Long thì sao, phải chăng nó không có lòng tự trọng khi vác mặt vào cái nhà đã đối xử với ba mình như vậy. Không, nó cũng như ba nó và thậm chí còn bướng bỉnh hơn, lòng tự trọng và thái độ bất cần vẫn sục sôi trong con người nó. Nhưng lại có một điểm khác, Long đựoc sinh ra trong thời đại không như thời đại của ba nó, hiện đại và thông thoáng hơn. Thời đại mà người ta bảo nhau rằng: “Bạn phải biết nỗ lực làm giàu không ngừng, bằng mọi giá, cho dù nó có chà đạp lên con người hay nhân phẫm của bạn thì cũng phải gạt chúng qua một bên để vươn đến sự giàu có thành công. Long hiểu rõ điều này, cái cuộc sống đau buồn nghèo khổ trước đây càng có sức đè để biện minh cho cái công thức thời đại này. Với ông chú, có lẽ một thời tuổi trẻ đã qua và giờ đây khi đã xế chiều ông cảm thấy an nhàn, có thể ông cảm thấy trống vắng hay một thứ gì đó thiếu thốn về tinh thần, sự cô đơn trống trải, cũng có thể ông ông muốn bù đắp cho Long vì những “hiểu lầm” trước đây chăng. Ông quyết định cho Long làm việc trong cửa hàng bán ô tô của công ty. Ông mua cho Long một chiếc điện thoại di động cho công việc, còn việc đi lại thì khỏi lo trong nhà có hai chiếc xe, Long muốn đi chiếc nào cũng được.

Cuộc sống hai vợ chồng ông Tam vẫn vậy, có điều Long không ở nhà nên công việc trong nhà có vẻ trì trệ và cuộc sống cũng khó khăn hơn. Ông trở nên dễ cáu ghắt, càng ngày càng chìm sâu trong men rượu và thần kinh ngày càng bị đãng trí hơn. Đau đớn và buồn bã nhất có lẽ vẫn là bà Viên, trước đây mỗi lần buồn bà vẫn hay tâm sự với con trai nhưng nay bà ôm nỗi đau mà khóc một mình. Nỗi cực nhọc thể xác đã đành, nỗi đau tinh thần vì nhớ con càng khiến bà suy sụp. Long thỉnh thoảng có gửi ít tiền về nhưng bà chẳng hề đụng được đến đồng nào, tất cả đều được ông “gửi” ở quán thịt chó đầu đường, vả lại với bà bây giờ tiền bạc chẳng còn thiết nghĩa gì nữa. Bà nhớ con, bà chỉ cần găp Long là mãn nguyện lắm rồi.

Những ngày đầu mới lên Long cũng hay gọi điện về thăm mẹ, mỗi lần gọi là gọi về nhà cô bán tạp hóa trong xóm nhờ người ta qua nói để bà đến nghe nên cũng bất tiện, rồi thì những cuộc điện thoại cũng thưa dần. Một lần Long đang nói chuyện với bà thì ông chú cũng tình cờ nghe được, trông chừng ông có vẻ khó chịu hay không thích, nó nghĩ vậy và sau này nó biết ông không muốn nó còn vướng bận hay liên hệ với những người ở dưới quê, ông chỉ muốn nó tập trung vào công việc. Long không hiểu gì về câu chuyện của những người lớn như ba và chú nó ngày xưa, nhưng dù sao đi nữa trước mặt chú, nó không muốn nhắc đến những gì thuộc về quá khứ của gia đình nó. Long sợ, nỗi sợ cái nghèo, cái bi kịch, cái quá khứ mà nó đã chịu đựng suốt một thời trẻ thơ. Trước mặt nó là cái gì? Là một tương lai sáng lạng, là một lời hứa hẹn cho cuộc đời mới, là thiên đường của sự giàu sang quý phái được mọi người nể trọng, đó mới là cuộc sống mà nó đã âm ỉ đốt bao năm trời để đến hôm nay chuẩn bị hiện thực hóa.

“Không, mình phải đoạn tuyệt với quá khứ, mình không thể vì quá khứ, vì chuyện của những người lớn trong quá khứ mà làm đổ bể tương lai của mình, mình đã chịu quá nhiều đau khổ rồi, mình phải dứt khoát hơn”. Long miên man chìm trong suy tính.

Công việc làm ăn của Long ngày càng khấm khá, ông chú rất thích và dành cho nó khá nhiều ưu ái. Ông biết Long là thằng con nhà nghèo nhưng trong nó luôn sôi sục ý chí làm giàu kiếm tiền. Và quả thực Long đã đóng góp không ít cho công việc của ông. Trước đây công việc ngập đầu chỉ có một mình, mấy đứa con thì đi du học ở nước ngoài, ông mệt mỏi lắm. Từ ngày có Long công việc càng suôn sẻ hơn, ông có thêm niềm vui và hãnh diện hơn. Với Long, niềm vui đó càng nhân lên gấp bội, mỗi ngày Long dành hết thời gian vùi đầu công việc và tuyệt nhiên không còn nghĩ đến thậm chí là sợ hãi khi nghĩ về quá khứ, về gia đình.
Ông chú mua cho Long căn nhà trả góp với số tiền trả trước 40% do ông trả, số tiền nợ ông để cho Long làm việc và trả nợ từ từ. Ông muốn tạo điều kiện tốt nhất để Long phấn đấu và đóng góp phát triển công ty hơn. Tất nhiên ông không muốn nó còn vương vấn gì với quá khứ, với cái làng quê nghèo đói để toàn tâm toàn ý cho công ty, ông không trực tiếp nói ra nhưng Long hiểu rõ điều này.
Và để ràng buộc hoàn toàn con người Long, ông mai mối cho Long một cô gái, một cô gái xinh xắn dễ thương nhưng có phần hơi đỏng đảnh và vô tư. Cô gái hoàn toàn không là mẫu người mà trước đây khi còn ở quê Long muốn tìm kiếm. Nhưng mặc kệ, Long như người hóa tiên vậy, cuộc đời của Long đã hoàn toàn bước sang một trang mới phủ đầy ánh sáng hào quang rực rỡ. Nhà cửa khang trang, vợ đẹp con khôn, tất cả đã đến với Long như một giấc mơ. Một giấc mơ giả tạo đã làm lu mờ đi cái cuộc sống hiện thực vốn thật của Long. Ngày đám cưới chỉ đại diện đàng gái là có mẹ cô dâu và ông bố dượng còn đại diện đàng trai chỉ có chú Vũ mà thôi. Long có gửi một bức thư về báo tin cho mẹ biết tin vui nhưng không quên dặn ba mẹ vì sức khỏe yếu mà đường sá thì xa xôi nên cứ ở nhà, cưới xong vợ chồng Long sẽ về tổ chức buổi tiệc vui để mời bà con lối xóm. Viết là viết như vậy nhưng Long còn chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện trở về nữa là chuyện tổ chức đám cưới ở quê. Cuộc sống với cái lịch trình công việc dày đặc, với cái hào hứng cho tương lai đã khiến con người Long chỉ suy tính đến chuyện chỉ tiêu tháng này bán được bao nhiêu ô tô, lời lãi bao nhiêu, tìm kiếm thêm được bao nhiêu khách hàng, tháng tới mở thêm chi nhánh ở đâu.v.v. Chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ về cái quá khứ “đen tối” ngày xưa, “mỗi tháng gửi cho hai ông bà già ít tiền là tròn phận con cái rồi”. Hiển nhiên Long lèo lái mình với những ý nghĩ như vậy.

Hôm nay là ngày đại sự của Long, nó viết thư về dặn mẹ đừng đi vì sợ bà tuổi già sức yếu, nhưng bà hiểu, nó không muốn bà lên Sài Gòn đi đám cưới, gia cảnh của bà sẽ làm mất danh dự Long giữa chốn đông người sang trọng quý phái. Hai hàng nước mắt chợt tuôn trào, bà hiểu vì bà quá yêu thương Long.
Thời gian thấm thoắt vậy mà đã một năm trôi qua kể từ khi Long gửi thư về. Bà Viên ngày đêm nhớ thương con, nỗi nhớ quay quắt nhưng xa xăm lạc lõng. Đứa con thương yêu b1 bỏng ngày nào đã không bên bà lâu lắm rồi, bà chịu đựng biết bao nhiêu năm trời chỉ vì thương con. Nhưng hôm nay dường như con tim bà đã đấu tranh một cách dữ dội để chống lại cái lý trí tình thương của bà. Không, bà phải lên gặp nó, cuộc sống này chuyện gì rồi cũng có thể xảy ra, liệu rồi con trai bà có đủ ý chí để vượt qua cám dỗ cuộc sống nơi đô thị phồn hoa không
Hôm đó bà vội vã sang nhà chú Thọ, nhờ chú gọi điện cho bà gặp Hiển-con chú:

-Alô, gì Viên đây Hiển ơi!

-Dạ! Có chuyện chi không vậy gì?

-Ừ! Chả là lâu lắm rồi gì không gặp thằng Long, gì muốn hỏi thăm nó, con gửi dùm gì số điện thoại nó để gì liên với nó được không?

-Dạ! Lâu lắm rồi con cũng không liên lạc được với Long gì à! Con có gọi mấy lần nhưng không gặp được, có lẽ Long nó không xài số này nữa gì à! Mà lâu rồi nó cũng không gọi cho con.

Không nghe thấy bà trả lời, một vài âm thanh sụt sùi nghẹn ngào không nấc thành tiếng, Hiển như hiểu ra:

-À! Mà hồi đó nó mới lên Sài Gòn, con có chở nó qua nhà một người quen, hay là gì cứ qua đó hỏi thăm thử xem sao.

Bà Viên lau hai hàng nước mắt:

-Ừ, vậy thì con giúp dùm gì, ngày mai gì lên Sài Gòn, con chở gì qua đó nha.

-Dạ!

Đêm hôm ấy bà trằn trọc không ngủ được, ngày mai bà sẽ gạp lại Long, đứa con xa cách mà đêm nào bà cũng khóc vì nhớ con.

Chiếc xe hơi bóng loáng bật đèn “xi nhan” dừng ngay trước cổng bóp còi kêu inh ỏi. Một bà cụ trông có vẻ tiều tụy chạy lại. Cánh cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước ra.

-Dạ, anh ơi, cho tôi hỏi có phải nhà ông vũ đây phải không ạ?

-Ừ, tôi đây, bà là ai vậy, bà tìm tôi có chuyện gì không?

Vẻ mặt hơi ngạc nhiên bà bối rối:
– Dạ! Tôi…tôi ở dưới Tuy Phươc lên, tôi đi tìm một người.
Ông ta sửng sốt:
– Tìm người à? Tìm ai? Tìm ai sao lại đến nhà tôi, tôi có biết ai đâu.
– Vâng, vâng! Tôi biết mà, chỉ tại tôi nghe hồi trước có thằng Long con nhà ông Tam Huỳnh có quen biết ông…
Ông Vũ bắt đầu cảm thấy nghi ngờ người đàn bà đang đứng trước mặt, chưa kịp trả lời, bà nói tiếp:
– Tôi là gì của thằng Long, mẹ nó bị bệnh nặng mà không biết nó ở đâu. Xót quá… Cũng may nghe mấy người đi làm ở trên đây bảo là có tin nó, tôi mới đánh bạo lên đây. Tôi cậy ông giúp cho chứ mẹ nó bệnh nặng lắm, muốn gặp nó một lần chứ sợ bệnh tình nặng hơn thì…nói đến đấy bà im lặng, lấy tà áo dụi dụi hai con mắt.
Ông Vũ không nói gì , toàn bộ câu chuyện ông đã hiểu hết, đây là chuyện riêng của Long, tuy từ trước tới nay ông có phần ảnh hưởng trong những quyết định của Long. Nhưng mọi chuyện sẽ đến rồi cũng qua đi và ông nghĩ Long cần quyết định tự giải quyết mọi chuyện riêng tư, vả lại dù gì thì mẹ Long cũng đang bệnh nặng. Trầm ngâm một lúc, ông nói:
– Ừ, hồi trước nó có đến nhà tôi ở được thời gian, nhưng bây giờ nó ra ở riêng rồi, tôi viết cho bà cái địa chỉ này, bà tới đó xem sao
Vừa nói ông vừa lấy tờ giấy báo ghi địa chỉ nhà Long cho bà.
– Vâng, vâng, cảm ơn ông tôi thật cảm ơn ông quá
Cầm tờ giấy trên tay, cảm ơn rối rít bà quay đi. Lòng dạ thấp thỏm vừa mừng vừa lo, chưa biết đi đừong nào thì một anh xe ôm chạy loáng qua rồi vòng lại:
– Bà cụ về đâu?
Biết là người chạy xe ôm bà mừng lắm:
– Tôi đến cái địa chỉ này, nhờ chú xem rồi chở tôi đến đây với, hết bao nhiêu hả chú
Bà lúi húi đưa tờ giấy ghi địa chỉ trên, anh xe ôm chưa kịp đọc địa chỉ mà bà đã mặc cả giá xe rồi, rõ là mấy cụ ở quê. Anh chàng hất hàm một cái:
– 60 đồng cụ ạ!
– Sao mà đắt thế, bớt cho bà già với chứ, 50 đựơc không?
Nói thì nói vậy, theo cái kiểu quen đi mua cá ởchợ chứ có biết nó ở đâu đâu mà đắt với rẻ. Mà rồi thì đằng nào mà chẳng hớ, anh chàng ra giá 60 cũng chỉ để đón đầu bà già trả 50 là vừa tới rồi, thành phố mà, lúc nào chả ranh hơn nhà quê, anh tủm tỉm cười:
– Thôi, thấy bà già rồi tội nghiệp, bớt cho vậy.
Thương lượng đã xong, chiếc xe chạy vòng vèo trên những con đường đông nghẹt xe cộ, hình như đường nào cũng giống đường nào hay sao ây, đi tới ngã tư, rẽ trái, đi thẳng, sao mà giống cái đường mới đi qua vậy nhỉ, đường Sài Gòn mà, chắc là nó như vậy. Mà bà cũng chẳng quan tâm đâu ba cái đường làm gì, bà hồi hộp suy nghĩ, vừa mừng vừa lo.
Reng, reng, reng,reng…Bà giữ cái chuông liên hồi khiến nó kêu inh ỏi lên, không chịu dừng, một hồi chuông nữa cánh cổng cũng mở ra.
– Ơ!…Mẹ!..Mẹ lên đây hồi nào vậy, mẹ lên với ai, sao không cho con biết.
Hai con mắt Long tròn xoe với vẻ ngạc nhiên quá đỗi. Bà cụ vui mừng đến sững sờ vì nhìn thấy con, bà không kịp thốt nên lời nào, hai hàng nước mắt rơi xuống trên đôi gò má gầy guộc vì quá xúc động, nhưng như một phản xạ tự nhiên của một thắc mắc mà bà ấp ủ và luôn nghĩ về khiến bà không lúc nào thôi áy náy.
– Long…sao lâu vậy rồi mà con không về dưới nhà…
Tiếng nấc giờ đây đã nghẹn ngào vỡ ra thành từng tiếng khóc, không to, không nhỏ,nó rên rỉ dai dẳng như quặn xiết lòng bà. Ngày ở dưới quê, khi Long còn bé bà vẫn xưng tao – mày với con, nhưng giờ đây đứng trứơc đứa con xa cách lâu ngày thì dường như con tim bà đã mang lấy hơi hướng cảm giác xa xôi và gựong gạo, con tim mệt mỏi đợi chờ như càng mất đi cảm giác hi vọng khi nhận thấy hình như con tim Long đã trở nên không còn thân thiết như bà vẫn nghĩ về.
Long im lặng không nói một lời, nếu cảm xúc ban đầu là sửng sốt ngạc nhiên thì giờ đây Long cảm thấy bối rối pha lẫn một ít sợ hãi. Bà kể hết đầu đuôi mọi chuyện với Long những chuyện đã xảy ra trong những năm qua khi Long không ở nhà, Long vẫn nghe nhưng hình như anh đang suy nghĩ về một vấn đề khác.
– Con đã nói với mẹ rồi mà, ở trên này lúc nào công việc cũng ngập đầu, con đâu có đi đâu được, con cũng muốn về lắm chứ, nhưng mà công việc thì bận tối ngày, có ai làm cho đâu, khi nào tạm ổn thì con mới về đựơc.
Bà hiểu lý lẽ của Long, bà hiểu rõ lắm, nhưng mà bà cũng mừng lắm. Đứa con của bà nếu cứ sống ở quê thì giờ này chắc là một mảnh đất cắm dùi liệu rồi có không. Vậy mà bây giờ nhà nó to như thế này, ở một thành phố giàu có như thế này, mấy ai ở dưới quê mà làm đựơc như nó. Cuộc sống ổn định, bà mừng cho Long lắm. Gặp con lần này, nếu bà buồn 2 -3 thì chi ít niềm vui có lẽ là 9 – 10, mọi chuyện đã qua. Long, đứa co một của bà đã thoát đựoc cuộc đời của một lão nông gia truyền như bà.
– Ơ! Anh đưa ai về vậy.
Cô vợ tỏ vẻ ngạc nhiên mà cũng chẳng thèm chào hỏi người khách lạ.
– Ừ! Mẹ đó em à! Mẹ lên bất ngờ quá anh không kịp nói cho em biết
Ơ hay, là mẹ chồng đấy à, thế mà cô vợ lại tỏ ra như thấy bà cụ bán vé số đi ngang qua nhà mỗi sáng vậy, kể cũng lạ, cô chẳng hề bận tâm, một chút nhỏ cũng không, tuyệt nhiên như không.
– Ờ! Là mẹ anh à!
Hỏi một cách bâng quơ, cô khẽ cúi mặt rồi làm cái cử chỉ như chào vậy, mặc dầu chẳng nói nửa lời. Bà cụ khá lúng túng cũng vội mỉm cười gật đầu đáp lại.
Cô quẹo lên cái thang lầu trên nói vong lại:
– Ừ! Anh tiếp mẹ anh đi, tôi đi tắm đây, đường xá gì mà kẹt suốt cả tiếng đồng hồ, không biết có kịp đi đánh quần vợt không đây nữa chứ, haizzz…đường với sá.
– Thôi! Chiều nay em đón con sớm đi, anh còn dọn dẹp nữa, mẹ mới lên…
Long còn chưa dứt lời thì cô vợ nhảy vào làm một tràng như ra lệnh:
– Thôi là thôi làm sao, chiều nay tôi bận, anh lo mà đi chở nó đi.
Long không nói thêm một lời nào nữa. Vợ Long là như vậy, một cô gái “tân thời” chính hiệu, đôi lúc Long cũng không hiểu chính bản thân mình vì sao lại cưới cô, cái ước mơ ngày bé của Long hoàn toàn không ăn khớp với những gì mà Long quyết định cho tương lai. Nhưng anh là một người có đủ sự nhẫn nhục để đeo đuổi cái lý tưởng của mình, bất chấp mọi giá.
Nếu mới vào bà thấy vui mừng bao nhiêu thì giờ đây bà lại buồn hơn bấy nhiêu. Bà quá hiểu cái tính tình cam chịu của con, và bà cũng hiểu hơn một phần nào cuộc sống gia đình của Long. Vợ chồng chúng nó chẳng biết sống với nhau được bao lâu mà bà chỉ thấy một cái tương lai ảm đạm đau buồn cho hạnh phúc của con. Bà muốn nói với Long nhiều điều nhưng xem ra Long không mặn mà để nghe. Long còn dặn bà mai về sớm.
Vậy là bà đã gặp được Long. Chẳng hề yên nguôi được, con tim bà càng lo lắng và thổn thức hơn với cuộc sống gia đình của con nơi phố thị người dưng. Về lại nhà, lòng bà bùi ngùi một nỗi buồn da diết lê thê, nó như bị cái lạnh siết chặt trong không khí ảm đạm yên tĩnh của một làng quê, mấy cây tơ hồng vàng tươi buông thõng phủ kín những cành điều đang chết dần chết mòn, nó sầu như tâm trạng bà vậy.
Quá khứ và tương lai, nó sẽ tới và qua đi theo những ngày tháng mệt nhoài kéo dài lê thê trong cái kiếp đời của bà. Nhưng sẽ đi về đâu khi hiện tại bà chẳng thấy được gì ở phía trước, một chấm nhỏ cũng không, đành để nó trôi theo dòng nước như bèo bọt, lơ đễnh và mênh mông. Bà có thừa những trải nghiệm riêng để nhận ra thân phận cuộc đời của bà, nó như một loài cây sống trong mùa khô hạn, từ lâu nước đã không còn nữa, cây con nhỏ mọc lên nhưng không đủ sức sống, cây mẹ đã vây tròn lấy cây còn, giảm bớt độ nắng nóng của những vết đất rạn chân chim và thấm dần ngấm dần vào lòng đất trở thành một nguồn dinh dưỡng nuôi sống cây con. Vậy thì cuộc đời Long rồi sẽ ra sao đây? Những hốc lồi lõm trên khuôn mặt bà ngày càng rõ nét vì lo lắng suy tư.

Ông Tam thì trái lại, vẫn đều đặn mỗi ngày hai xị rượu từ lờ mờ sáng đến tối mịt mờ, ông không uống một lần rồi nghỉ như những đám nhậu khác mỗi khi có dịp cuối tuần gặp nhau, mỗi khi gặt lúa về hay đi rừng bắt được con rắn con nhông. Không, ông làm tuốt bất kể thời gian, buổi sáng ông uống hai ly, hàng xóm gọi là ông “súc miệng”, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối người ta gọi ông là “đến cữ”. Ông uống nhưng chẳng ăn bao nhiêu nên thân hình ông bây giờ nom chẳng giống con người, với bộ tóc dài quá mang tai vả cai kiểu đi của “đệ tử lưu linh” trông ra ông có vẻ giống một con đười ươi hơn. Cái thân hình tàn tạ của ông là vậy, còn cái thần trí của ông ư? Thôi rồi, nó còn th6 thảm hơn biết bao nhiêu, lúc nào tỉnh rượu ông cung nói những chuyện trên mây trên trời, nhiều khi trong một ngày ông không biết được ai đang nói chuyện với mình, ngay cả vợ ông. Cũng chính vì vậy mà những lúc cơn giận dữ nổi nóng bùng phát nó càng ghê sợ hơn biết bao, như một loài dã thú vậy.
Cũng là một buổi tối như bao hôm đêm khác nhưng nó không còn tĩnh mịch nữa, người ta nghe thấy những âm thành ồn ào phát ra từ căn nhà cuồi hẻm, mấy con chó bất chợt thức giấc cùng chúi nhau hướng về căn nhà rực lửa cuối làng sủa inh ỏi, làm huyên náo cả một làng quê thanh bình đang chìm trong giấc ngủ sâu
– Cháy…cháy nhà…bớ người ta..Ớ…Cứu..cháy…
Tiếng la thất thanh, kéo dài liên tục rồi lịm dần. Khi người ta chạy đến thì một hiện tượng kinh hoàng đang diễn ra, ông đang cầm chai rượu cười như điên dại nhìn vào đám cháy, một con người đang vùng vẫy trong cơn điên của lửa nóng hừng hực, căn nhà trong phút chốc đã trở thành tan hoang.
Sáng hôm sau người ta bàn tán rôm rả sôi nổi câu chuyện đêm qua một cách hào hứng với những chất vấn nghi ngờ, một đề tài nóng hổi.
– Ôi! Cái ông này bị điên rồi, rượu nó làm cho mất trí rôi! Ôi giời! Tội nghiệp bà cụ, đến tuổi này rồi mà con bị thế này nữa…
– Nghe nói bả không đưa tiền cho ổng uống rượu nên ổng đốt nhà đó mà.
– Chắc phải tội chung thân chứ chẳng ít, cầu giời phù hộ bà cụ tai qua nạn khỏi.
– Ừ! Hình như hôm trước bả lên thăm thằng Long, rồi sao đó, nó không gửi tiền về nữa, ổng không có tiền rồi ổng làm điên như vậy chắc mà.
Bàn ra tán vào, đại khái vẫn là những nghi vấn của mấy bà tám ông tám mà thôi.
Ba tuần sau, bà xuất viện và người ta sững sờ chua xót khi thấy thân hình bà cụ không còn nguyên vẹn nữa, đôi chân vẫn đi được, đôi tay vẫn làm việc nhưng gương mặt và phần vai trái của bà đã hoàn toàn biến dạng, người ta không còn nhận ra được bà nếu không biết một vài thói quen của bà. Những lớp da mới đắp vào gương mặt trông có vẻ trơn bóng nhưng nó loang lổ những vết sẹo mào sẫm pha lẫn màu trắng bệch, gương mặt bà hoàn toàn thay đổi.
Cũng kể từ hôm đó, mấy ông bợm nhậu đã không còn gặp lại người bạn “chí cốt” nữa. Người ta đồn đoán ông bị cầm tù ở trại giam nào đó tận trên Vinh Hóa. Một nơi xem ra khá thích hợp để ông cai rượu và suy xét lại cuộc đời mình.
Chiều nay đón con đi học về , Long cảm thấy có gì đó khác khác so với mọi ngày, hình như trước sân nhà anh trông có vẻ nhộn nhịp hơn khi thấy đông người qua lại tụ tập. Long cũng ghé lại, ra là một bà cụ mới dọn gian hàng bán vé số ngay đối diện nhà, xem chừng người ta dừng lại mua nên trông ra nhà có vẻ huyên náo hơn so với nhửng ngày trước. Long tỏ ra thân thiện như muốn làm quen người “hàng xóm” mới:
– Bà ơi! Lấy cho con 2 tờ lốc này nha.
– Ừ! Hai tờ 42 đài Cần Thơ này hả cậu
– Dạ!
Bà cụ tay run run chậm rãi lấy hai tờ vé số đưa cho Long mà không nói thêm lời nào. Long thấy vui vui vì trước nhà mình có thêm một người hàng xóm. Long hỏi vài cau xã giao:
– Bà bán ở đây lâu chưa nhỉ?
– À! Tôi mới bán hôm qua, cậu đến mua ủng hộ giúp tôi nha.
– Dạ! Con cũng hay mua vé số mà phải mua tận trên trường thằng nhóc lận, bà bán ở đây thì tiện quá.
Long ngập ngừng tính hỏi thêm bà vài câu chợt thấy bà hơi buồn nên lại thôi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua thật nhanh, trôi qua một cách bình yên lặng lẽ. mới ngày nào bà cụ còn ngại ngùng tay cầm tờ vé số, mắt nhìn sát vào con số nhỏ trên tờ giấy ngập ngừng đưa cho Long mà nay đã gần một năm rồi. Ngày nào Long cũng mua hai tờ vé số đều đặn, hên thì trúng vài trăm ngàn, có khi vài triệu nhưng chưa bao giờ trúng giải độc đắc. Long dường như xem bà là một người hàng xóm thân thiết để tâm sự mỗi khi buồn, mỗi khi hai vợ chồng “cơm không lành canh không ngọt”, hay mỗi khi trời xẩm tối sau những chầu nhậu say bí tỉ cùng đám bạn công ty đối tác.
Nhưng cái gia đình của Long thì nó không được bình yên lặng lẽ như chính cái thời gian của ngày tháng đang lặng lẽ trôi qua. Nó như những cơn sóng nhỏ được tích tụ nhiều tầng để dâng lên thành một cơn lốc, và quả thật cơn lốc đã cuốn đi cái gia đình vốn lung lay của Long.
Hôm nay không như mọi ngày. Trời mưa, mưa dầmdề không lớn nhưng nó cứ kéo dài. Bà cụ chiều nay không bán vé số. Công việc một ngày dài mệt mỏi kết thúc trong một buổi chiều vội vã khi cơn mưa đầu mùa báo hiệu những ngày hè oi bức đang đến gần. Long ghé qua trường đón con. Chiếc áo trắng của thằng Bi dính đầy những hạt bùn nhỏ vì nghich nước mưa. Long bực lắm.
– Mẹ ơi! Mẹ…Con đi học về ạ.
Thằng Bi nhảy xuống chiếc xe rồi lon ton chạy vào í ới gọi mẹ. nhưng không một tiếng đáp trả, Long ngạc nhiên vì giờ này Xuân đi làm về rồi mà.
– Em,..Em ơi..,Em….
Vẫn không một lời đáp lại, Long vội vã đi xuống nhà bếp rồi chạy vào phòng trong.
– “Ơ! Sao căn phòng lại trông thoáng vậy nhỉ?”
Như có một cảm giác lo lắng, Long định thần nhìn lại, cảm giác như thiếu một và đồ dùng mà thói quen tầm mắt vẫn nhìn thấy hằng ngày: Đồ áo của Xuân chỉ mấy chiếc treo lệch trên cái giá móc, mùi nước hoa còn vương vấn vì một lọ vỡ tung tóe trên nền nhà. Long hốt hoảng móc điện thoại gọi nhưng lại nhận được thông báo không liên lạc được, như có một linh tính không lành, Long vội mở tủ có đựng cái két sắt nhưng nó đã không còn được khóa nguyên vẹn nữa.
– Mẹ đi đâu rồi hả ba, mẹ chưa về hả ba?
Thằng Bi dáo dác nhìn quanh rồi léo nhéo.
Bốp! Một cái tát mạnh tay khi Long nhìn xuống thấy thằng Bi với bộ đồ đầy bùn đất. Long không kiềm chế được, Long trút giận lên con vì không kiềm chế được sự thật phũ phàng mà Long đang chứng kiến. Thằng Bi tru réo lên vì đau đớn, Long cũng khóc.
Một ngày, hai ngày và ngày thứ ba, thứ tư vẫn không thấy Xuân trở về, Long càng hiểu hơn cái sự thật phũ phàng này. Cuộc sống từng ngày từng ngày trôi qua. Bi vẫn luôn thắc mắc với ba khi nào mẹ về, Long chỉ biết nói với con vì mẹ đi công chuyện ở một nơi rất xa và rất lâu mới về được, xa đến độ khi nào Bi lớn thì mẹ mới về, đến một ngày nào đó Bi tự hiểu mà không cần ba giải thích. Mọi ngày, trừ những ngày mưa gió thì bà cụ đều đến ngồi bán vé số trước nhà Long, bà đã biết hết đầu đuôi câu chuyện, nếu không có bà cùng tâm sự thị thật là Long chẳng biết chia sẻ cùng ai nỗi đau này. Như đồng cảm và thông hiểu được hoàn cảnh gia đình Long, bà xin vào làm phụ giúp việc, âu cũng chia sẻ và giúp Long vượt qua cơn tổn thương tinh thần.
– Cậu cứ yên tâm đi làm rồi đưa đón con đi học, mọi việc ở nhà tôi lo cho.
– Vâng! Mọi chuyện nó cứ rùm beng lên, có bà dọn dẹp và chăm sóc thằng Bi thì con yên tâm rồi. con tính thế này, bà cứ dọn về đây ở với hai cha con con cho vui, rồi thì giúp con dọn dẹp và lo cơm nước cho thằng Bi, mỗi tháng con trả cho bà hai triệu, chứ không có bà thì con cũng phải gửi nó ở nhà trẻ.
– Thôi, tiền nong gì, tôi phụ giúp cậu nhưng mà tôi ở chỗ cũ là được rồi, cầu cứ yên tâm mà đi làm, mỗi ngày cho tôi 3 bữa cơm với 200 ngàn mỗi tháng đóng tiền trọ là được rồi
– Dạ, nhưng vậy thì phiền bà quá, hay ở vài tháng cho quen rồi bà dọn qua luôn cũng được. À! Mà bà có giấy tờ gì không? Cho con mựơn, để nhỡ trên ủy ban xuống có kiểm tra thì có mà trình bày cho dễ dàng ấy mà.
– Ơ!.. Giấy tờ à! Làm gì có, bà cụ già rồi đâu có giấy tờ gì đâu.
– Ừ! Vậy thì thôi bà ạ, chắc là không sao đâu bà ạ.
Mỗi ngày bà đến rất sớm, tờ mờ sáng lúc 5g bà đã tất bật đến nấu ăn và quét dọn nhà cửa, tuy tuổi đã khá cao nhưng bà luôn tỏ ra nhanh nhẹn tháo vát như một ngừoi nội trợ thực thụ, bà rất yêu thưong cưng chiều Bi. Và đến khi trời xẩm tối, mấy công việc dọn dẹp nấu nứong đã xong xuôi, hai cha con Long đã về đến nhà, bà lại vội vã về phòng trọ của mình. Ngày nào cũng như vậy.
Thề nhưng, sáng hôm ấy, bà cụ không đến.
Nằm hun hút sau tận mái vòm dư ra một khoảng rộng nhỏ, người ta xậy thêm một bức tường phía ngoài vây tròn lấy bốn phía, căn phòng của bà trông thật chật chội và bức bối, Long không khỏi ngậm ngùi với một hoàn cảnh đáng thương như bà.
– Bà ơi!…bà Hai ơi!,. Bà ơi con là Long đậy.
Căn phòng đã khóa trái nhưng gọi mãi Long vẫn không nghe một lời đáp lại. Biết có chuyện chẳng lành, Phá cửa đạp vào, Long hốt hoảng gọi mãi nhưng bà đã bất tỉnh, bà cụ nằm trên giường một cách bất động, bà đã vĩnh viễn ra đi. Kết quả giám định bệnh nhân tử vong do cơn đau tim, yêu cầu người thân mang giấy tờ hợp lệ đến nhận xác.
Sục soạng trong cái vali cũ kỹ, Long thấy ngậm ngùi vì thấy nó rách tả tơi, mà hình như hồi nhỏ nhà Long cũng có một chiếc như vây, màu xám bạc, có độc một chiếc quai xách duy nhất ở phía trên, nhưng nó sạch sẽ và nguyên vẹn hơn cái vali này.
Một vài tờ vé xe buýt, một bức thư ngắn, Long cũng chẳng để ý đến.
– Ơ! Bà ấy cũng có CMND mà, sao bà ấy lại…
Long sửng sốt và nghi ngờ. Phủi nhẹ một chút, mấy hàng chữ mờ nổi lên:
Họ tên…….Đỗ Thị Viên
Sinh ngày…23 – 05 -1947
Nguyên quán…Phú Bình
Nơi ĐKHK……làng Mai Yên, Lưu Thịnh, Nam Quy, Phú Bình.
Long thất thần, sắc mặt xanh sẫm, lồng ngực đập loạn xạ. Như có một luồng điện xẹt ngang sống lưng khi Long nhìn xuống tấm hình nhỏ trên CMND.
– Trời ơiii….
Chỉ kịp thốt lên một tiếng, Long nằm sóng soài trên nền nhà căn phòng nhỏ.
Lại kể về làng Mai Yên, đã lâu lắm rồi căn nhà bà Viên trống hoang, cửa khóa trái, không một bóng người nhưng đêm nay người ta thấy trong căn nhà ánh đèn điện phát ra sáng trưng cả một góc đường cái. Xa xa, lũ ếch đồng, ễnh ương, đang giành nhau phát ra những âm thanh ồm ộp, những âm thanh của cuộc sống yên bình.

Posted in Tản mạn | Leave a comment

Phượt Đà Lạt

Đoàn kết một ngẫu ta dừng
Hương đồi thoang thoảng mơ màng gió thông
Ai lòng trăn trở khôn nguôi
Đêm ngày vun xới mai này cho em
Cỏ hoa hoa rưng rưng lệ nhòa
Sông chờ núi hẹn ơi người hữu duyên

Con đường dài bao la bạt ngàn trùng điệp đã đưa chúng tôi ra khỏi thành phố của nóng nực, chen chúc và ồn ào. Một quyết định có vẻ hơi “điên”, chúng tôi gồm sáu thành viên lái 3 “con vặn” từ Sài Gòn ra thành phố Đà Lạt. Có vẻ hơi mệt mỏi trên đường đi nhưng quả thật đó là một chuyến phượt khá ấn tượng. Với tôi, chưa một lần “đi bụi” xa như thế này thì chuyến “bụi” này càng khiến tôi mãn nhãn hơn với non sông cảnh quan xứ người.

Ba giờ sáng ngày 28/04/2012 chúng tôi xuất phát, chạy từ từ tận hưởng cái không khí se lạnh sớm mai, sớm ban mai với những mảng màu đỏ tía của ánh nắng mặt trời hòa tan trong làn sương mỏng khiến người đi có cảm giác lạc vào một cung điện cổ xưa đã bị quên lãng, từ trân con dốc nhìn xuống tôi thấy từ xa chân trời như những tảng say81 được nung nóng đỏ hồng trong lửa, phủ lên những hạt sương mờ như muốn làm nguội đi tảng sắt nóng kia vậy. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Qua đến địa phận Đồng Nai, chúng tôi dừng lại ăn sáng rồi tiếp tục lên đường. Một điều khiến tôi thực sự ngạc nhiên và thích thú chính là số lượng nhà thờ được xây dựng ở đây. San sát, san sát, tôi đi từ thích thú này đến ngạc nhiên kia, hình như họ xây nhà thờ để “cạnh tranh” nhau như cái mác “ấp văn hóa” hay “làng đổi mới” vậy. Bông đùa thôi, nếu bạn ở Đòng Nai thì đừng giận tôi nhé, thật tình tôi biết Đồng Nai là “lãnh địa” nổi tiếng của đạo Công giáo mà. Tuy rằng chỉ nghe thôi nhưng hôm nay tôi đã tận mục sở thị.
Đồng nai đất đai nghìn dặm, đi mãi cứ tưởng sắp đến Đà Lạt nhưng lại càng “đuối” hơn khi biết mình chỉ mới tới Lâm đồng. Lâm đồng núi đồi bạt ngàn, con vặn của tôi oằn mình trèo lên những cung đường cong queo cao vút rồi lại lao xuống những con dốc dài gần cả 10km, một cảm giác mát rười rượi khi đi qua những cánh rừng dầu rậm rạp lá xanh mơn mởn trong độ những cơn mưa đầu mùa mới về.

Chiều tới, cơn mưa tầm tã kéo dài khiến chúng tôi đến Đơn dương khá muộn. Chúng tôi nghỉ ngơi ở nhà một người quen thuộc xã Lạc Lâm, Lạc Lâm chỉ là một xã trong 10 xã ở huyện Đơn Dương nhưng cơ sở hạ tầng rất phát triển nhà cửa san sát như thành phố lớn vậy, chả bù với quê tôi tuy là thị trấn nhưng vẫn còn thưa thớt lắm. Dân làng ở đây đa phần là dân kinh tế từ Bắc di cư vào những năm 1954. Họ chỉ trồng rau, trồng cây lâm ngiệp là chủ yếu nhưng với đức tính cần cù, chắt chiu nên cuộc sống đa phần nhà nào cũng khá giả, con cái được học hành đầy đủ.
Đặc biệt là đời sống đức tin rất phát triển, từ hình thức cho đến tinh thần. Sáng hôm chủ nhật, chúng tôi tham dự một thánh lễ dành cho thiếu nhi do cha dòng Đa Minh chủ tế, đó thật sự là thánh lễ với một không gian hiện đại như ở thành phố lớn vậy. thiếu nhi thánh thể với quần áo khăn mũ chỉnh tề trật tự, ghế ngồi san sátvừa kín cả nhà thờ. trên cung thánh là màn ảnh máy chiếu để các em có thể đọc kinh hát lễ. một sự sắp xếp nghiêm trang để các em có thể tham dự thánh lễ sốt sắng hơn. Đơn Dưong, từ trên ngọn đối cao nhìn xuống tôi thấy một thành phố hiện đại với vô số ngôi nhà san sát và những mảng màu xanh thăm thẳm của những vừon rau quả. rau ở đây nhiều lắm và đặc biệt nếu đang mùa thu hoạch bạn ghé qua đây mà không đi thăm vườn rau hay vườn cà chua chín đỏ thì quả thật là điều đáng tiếc nếu không nói là “thâm hụt lớn”. Chúng tôi bàn chuyện đi Đà Lạt, cô chủ mới nói với chúng tôi rằng: Bây đi Đà Lạt chi cho mệt, ra ngoài vườn rau xem còn thích hơn”. Vậy đấy, nếu một lần ghé Đà Lạt thì bạn hãy làm bác nông dân đi chăm sóc rau quả xem thử cảm giác thế nào. Sáng hôm sau chúng tôi ghé Đà Lạt, ghớm cái dốc Đà Lạt cong queo dài hơn 10km cùng với vô số xe cộ ngày nghỉ lễ nên chúng tôi phải vất vả lắm mới lên được thành phố Đà Lạt. Chúng tôi ở lại nhà một người bạn ở đây, đang là mùa “siêu hot ở Sài Gòn nhưng khi chân vủa chạm nền nhà tôi cảm giác như đang đi trên băng tuyết, tôi bông đùa với cô chủ nhà là hình như có một máy điều hòa cực lớn đựoc gắn đâu đó chung cho cả thành phố Đà Lạt vậy.
Chúng tôi lang thang Đà Lạt chụp hình, cafe, mua vài món đặc sản ở đây, rồi thì uống trà nghe nhã nhạc cung đình Huế ở “không gian âm nhạc xưa XQ”, một cảm giác tuyệt vời. Tình cờ tôi thấy đâu đó một câu trích ngang: “Khi du lịch về Đà Lạt, nếu bắt gặp một ngừoi đàn ông đang gặm bánh mì bên gốc thông…Nhờ bạn hãy đến nói hộ – HÃY VỀ XQ ĐÀ LẠT SỬ QUÁN – Những ngừoi nghệ sĩ đang đợi ông và đừng có ngu ngốc trong chuyện tình yêu nữa”. Thế đấy, một chất thơ mộng đạc trưng của “thành phố ngàn hoa với cô bé có đôi má hồng” mà biết bao ngừoi nghệ sĩ ngày đêm mơ mộng vấn vương Đà Lạt mộng mơ.
Chiều đến trời kéo mây đen kìn kịt, mà cũng may là không mưa, chúng tôi vội vã rời Đà Lạt để kịp đến Đoàn Kết tối nay. Đoàn Kết, một một xã nằm ở vùng xa xôi của huyện Đức Trọng. Con đường dẫn chúng tôi vào Đoàn kết xa xôi hẻo lánh, đi qua thôn Dân tộc Riông Srê từng khóm hoa Dã quỳ vàng tưoi như vẫy chào ngừoi du khách dứng chân. Xa xôi, hoang sơ nên những nét đẹp của rừng núi ruộng đồng nơi đây càng tô đậm hơn trong tôi khi hình dung và liên tửong tới những bức tranh đồng nội với khói lam chiều nghi ngút cố thoát ra khỏi những tán cây thông già hay vi vút trên những ngọn đồi thoai thoải một cách em ả thong dong. Trong những buổi chiều hắt hiu ánh nắng mặt trời, bóng dáng người đi làm đồng về thả theo những vết chân loang lỗ trôi dài về phía chân núi,chút hơi phà ra từ hơi thở mùa lạnh càng khiến bứoc chân vội vã hơn. Bọn trẻ con nô đùa vui chơi trên những bãi đất trống bên ngôi trừong cũ kĩ nhuốm màu thời gian, tiếng cười nói vọng lại từ vách núi cheo leo. Một làng quê yên bình.

Tôi còn biết đựoc cách đây mấy năm, vùng đất này còn hoang sơ và nghèo đói lắm, đạc biệt là về phưong diện giáo dục và nhân bản. Rồi thì với những ưu tư và trăn trở lo lắng ngày đêm vì đoàn chiên, cha quản xứ đã cùng với mọi ngừoi ngày đêm miệt mài xây dựng để có đựoc một đại gia đình Đoàn kết như hôm nay. Tuy rằng cuộc sống vẫn còn đó những khó khăn và thiêu thốn nhưng tất cả mọi người (cả người Kinh và ngừoi dân tộc) đã biết đùm bọc yêu thưong, cùng nhau tham dự đoàn hội trong giáo xứ, để cùng nhau xây dựng nên một giáo xứ Đoàn Kết yêu thưong hiệp nhất trong tình yêu chúa Giesu.

Posted in Tản mạn | Leave a comment